Chương 7

Bánh mì sữa nướng vàng thơm, thịt xông khói chiên bơ, hương vị đậm đà của đồ ăn lan tỏa trong không khí, tràn ngập khắp gian phòng.

Truy Liên lần theo mùi thơm bước ra khỏi phòng, thấy Vũ Bùi Chi đang mở cửa sổ.

“Bảo bối dậy rồi à?”

Nghe tiếng bước chân, Vũ Bùi Chi quay đầu nhìn cô, mỉm cười dịu dàng nói: “Rửa mặt xong thì cùng ăn sáng nhé.”

Cửa sổ mở ra, những chậu cây đặt trên bệ cửa sổ liền hiện ra rõ ràng.

Trầu bà, xô thơm, lan dạ hương, phong lữ thảo... Truy Liên kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt lướt qua từng chậu hoa cỏ, rồi bất chợt dừng lại ở một màu trắng tinh khiết giữa muôn sắc rực rỡ kia.

Đó là chậu cúc hoạ mi vốn phải được đặt ở bệ cửa sổ phòng ngủ của họ.

“Cúc hoạ mi sao lại ở đây?” Cô khẽ nhíu mày hỏi.

Ba năm trước, cô và Vũ Bùi Chi lần đầu gặp nhau.

Khi ấy, họ gặp nhau tại nghĩa trang, trong lễ tang của Kiều Tuân Lễ - Bạch Nguyệt Quang của cô.

Người từng giúp cô lúc cô phải nghỉ học, người từng che chở cô khỏi bị bắt nạt, người luôn lặng lẽ lắng nghe cô - Tuân Lễ.

Giờ đây tất cả lại nằm trong khung hình vuông vức của tấm bia mộ nhỏ, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của chàng trai năm xưa qua tấm ảnh đen trắng.

Trước bia mộ, sau khi Truy Liên đặt xuống bó cúc hoạ mi mà Tuân Lễ yêu thích nhất, cơn mưa bất chợt ập đến.

Cơn mưa dữ dội, điên cuồng như thể muốn lật tung cả thành phố.

Mà cô lại quên mang ô.

Vũ Bùi Chi chính là người xuất hiện trong khoảnh khắc đó.

Tán ô đen mở ra trên đỉnh đầu cô. Truy Liên nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang cầm ô che cho mình, cô thấy một gương mặt có đến sáu, bảy phần giống Tuân Lễ.

Trong tay hắn cũng cầm một bó cúc họa mi tươi mới, lễ độ hỏi: “Tiểu thư, cô có cần giúp không?”

Sau này cô mới biết, người đàn ông ấy tên Vũ Bùi Chi, là họ hàng xa của Kiều Tuân Lễ. Bình thường hắn sống ở thành phố Z, lần này đến thành phố S là để lấy tư liệu sáng tác cho bộ truyện tranh mới.

Nhân tiện, hắn đến để viếng Tuân Lễ.

Khi đó họ vẫn chưa chính thức xác lập quan hệ. Những lần hẹn hò sau này, một trong những nơi họ thường lui tới chính là chợ hoa.

Chậu cúc họa mi trắng ở trong nhà hiện giờ chính là chậu mà họ đã chọn về trong lần đầu tiên cùng nhau đi chợ hoa.

“Vì sao lại đặt ở đây?”

Âm thanh nghi hoặc của Vũ Bùi Chi ở ngoài hiện thực cắt ngang dòng ký ức của Truy Liên: “Cúc họa mi không phải vẫn luôn đặt ở đây sao?”

“Sao có thể? Hôm qua em...”

Cô suýt nữa buột miệng nói ra chuyện tối qua mình đã đổ phần sữa nóng không muốn uống vào chậu cúc họa mi, may là kịp phản ứng, kịp thời ngậm miệng lại.

Cô nhớ ra mình đã xử lý sạch dấu vết trong chậu, cuối cùng cũng yên tâm hơn đôi chút.

Vì vậy cô dừng lại một nhịp rồi nói tiếp: “Không đâu, hôm qua em còn thấy nó ở bệ cửa sổ phòng ngủ mà.”

“Vậy à?” Vũ Bùi Chi đặt bình tưới xuống, bước về phía bàn ăn. “Anh không nhớ rõ lắm.”

Hắn kéo ghế ngồi xuống, hàng mi dài khẽ cụp, giọng nói mang theo chút áy náy: “Xin lỗi, Liên Liên, dạo này anh hình như...”

“Bệnh cũ của anh lại tái phát rồi.” Vũ Bùi Chi nói.

Truy Liên khựng lại, hỏi: “Bệnh cũ gì?”

Không khí trong khoảnh khắc ấy chợt chìm xuống.

Vũ Bùi Chi dường như hơi khó mở lời, phải mất một lúc hắn mới khẽ thở dài: “Anh bị mộng du từ nhỏ.”

Hắn day mày, như đang cố gắng nhớ lại: “Nhưng đã hơn mười năm không phát tác rồi. Chẳng lẽ... Lại tái phát sao?”

“Không sao đâu, cái này...”

Trong đầu cô, cảnh tượng cô nhìn thấy vào đêm qua vẫn rõ ràng như vừa xảy ra.

Truy Liên không kìm được run nhẹ một cái.

Phải một lúc lâu sau cô mới tìm lại được giọng của mình, giọng nói vẫn mang theo chút run rẩy mơ hồ.

Cô hỏi: “Cái này... Chữa được chứ?”

“Khó đấy, nhưng anh sẽ đi khám.” Giọng Vũ Bùi Chi rất dịu dàng, nhưng lại đến lẫn theo một tia mệt mỏi khó nhận ra.

Hắn đi đến trước mặt Truy Liên, nửa quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn cô. Sau đó, hắn kéo lấy tay cô, đặt lòng bàn tay cô lên má mình, thân mật như muốn dán chặt vào cô.

“Liên Liên.” Vũ Bùi Chi gọi cô, đôi mắt nhìn cô đầy ướŧ áŧ: “Nếu chữa không được... Em sẽ không cần anh nữa sao?”

Truy Liên sững lại, nhất thời không nói nổi lời nào.

Ký ức lóe lên như vô số mảnh vụn, có mơ hồ, có rõ ràng, có đứt đoạn, hoàn chỉnh cũng có. Những thứ nên nhớ, không nên nhớ... Tất cả đều trào lên.

“Em sẽ không cần anh nữa sao?”

Kẻ đã chết kia từng kề sát tai cô, một lần, một lần, rồi lại một lần. Hắn dùng giọng điệu quấn quýt, dính nhớp, ẩm lạnh lặp đi lặp lại câu hỏi đó.

Rồi cũng một lần, một lần, lại một lần, hắn thì thầm vừa dịu dàng vừa lạnh thấu xương: “Liên Liên, em không được bỏ anh, không được không cần anh, không được không cần anh...”

Đầu cô đau như muốn nứt ra.

Không gian vẫn lặng im.

Vũ Bùi Chi vẫn ngẩng đầu nhìn cô, nửa bên mặt còn khẽ dụi vào lòng bàn tay cô, giọng nói mang theo vài phần bất an: “Bảo bối?”

Lúc này Truy Liên mới bừng tỉnh. Cô mấp máy môi, vừa định mở miệng, cô liền thấy Vũ Bùi Chi bất ngờ nở một nụ cười thê lương.

“Anh biết rồi.”

Hắn đứng dậy, như thể đang chuẩn bị đi về phía phòng ngủ.

“Bùi Chi!”

Truy Liên cũng vội vàng đứng dậy, bước nhanh đuổi theo hắn.

Cô rất thuần thục dang tay ra ôm lấy eo hắn từ phía sau, mười đầu ngón tay siết chặt đai buộc áo choàng ngủ của hắn, hỏi:

“Anh định làm gì?”

“...Không có gì.”

Vũ Bùi Chi nở một nụ cười nhẹ, nhưng trong nụ cười ôn hòa ấy lại giấu không hết vẻ thất vọng: “Anh nghĩ sự tồn tại của anh hình như khiến Liên Liên có chút khó xử, cho nên...”

Lời nói dừng giữa chừng. Tay Truy Liên đang nắm đai buộc áo của hắn vô thức siết lại. Cô hỏi: “Cho nên?”

“Cho nên anh đi lấy giấy tờ.”

Truy Liên hơi sững sờ: “Lấy giấy tờ làm gì?”

Bàn tay Vũ Bùi Chi buông xuống. Động tác của hắn vô cùng nhẹ nhàng, từng ngón từng ngón tay tách tay cô khỏi vạt áo của mình.

Hắn khẽ nói: “Liên Liên, chúng ta ly hôn đi.”