- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Hắn Có Gì Hơn Tôi?
- Chương 31
Hắn Có Gì Hơn Tôi?
Chương 31
Truy Liên không nhớ nổi là mình đã ngủ thϊếp đi từ lúc nào.
Có lẽ là ngất lịm vì quá sợ hãi, cũng có thể là chìm xuống vì kiệt sức.
Ký ức cuối cùng chỉ còn lại việc cô bị người đàn ông ôm chặt trong lòng, gắn bó khăng khít không một khe hở.
Hắn vuốt ve khuôn mặt cô, hết lần này đến lần khác hỏi cô: trong mắt cô, rốt cuộc hắn là ai.
Cô không trả lời được, hắn liền tiến vào.
Rồi hắn lại hỏi hết lần này đến lần khác.
“Anh là ai... Anh là ai... Trong mắt em anh là ai?”
“Trả lời anh... Trả lời anh... Trả lời anh đi... Trả lời anh đi... Sao lại không trả lời anh...”
“Yêu anh... Yêu anh... Yêu anh... Em không thể chỉ yêu anh khi anh giống “hắn”... Em không thể như vậy... Không thể như vậy...”
Sắc trắng của bồn tắm lướt qua trước mắt.
Nước ấm, nước lạnh, nước dính nhớp bao bọc lấy toàn bộ suy nghĩ.
Âm thanh cọ sát nơi khe gạch men vang lên rất khẽ.
Nhưng cô đã mất ý thức, cô không thể mở mắt để nhìn rõ thêm điều gì nữa.
...
Khi mở mắt lần nữa, ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều đã nghiêng nghiêng phủ đầy mặt giường.
Trong phòng ngủ chỉ có những hạt bụi lơ lửng trôi, Truy Liên chống tay ngồi dậy, mơ hồ nhìn xung quanh.
Ga giường bên cạnh phẳng phiu, hoa văn vẫn là kiểu trước lúc ngủ đêm qua, không có dấu vết thay đổi nào.
Bộ đồ ngủ trên người cũng gọn gàng, vẫn là bộ cô mặc khi đi ngủ.
Cơ thể sạch sẽ, khô ráo, không còn lấy một chút cảm giác dính nhớp.
Mọi thứ yên tĩnh đến mức như chưa từng có ai bước vào.
Là ác mộng sao?
Những lời thì thầm quấn quýt ấy, những tiếp xúc lạnh lẽo ấy, và cả... Đĩa sườn xào chua ngọt bị đập vỡ kia, đều chỉ là ác mộng ư? Hay là “hắn” khác trong cơ thể của hắn... Lại tái phát?
Như bị từng búi bông ướt chèn ép, đầu óc Truy Liên nặng trĩu và rối loạn.
Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường bị đặt một cách tùy tiện, cô cầm lên, mở khóa.
WeChat có vài tin nhắn chưa đọc, đều từ Vũ Bùi Chi.
Vũ Bùi Chi (06:15): [Bảo bối à, thấy em ngủ rất say nên anh không gọi em dậy.]
Vũ Bùi Chi (06:20): [Bữa sáng anh giữ nóng trong nồi cơm rồi, nhớ ăn, đừng để mình đói.]
Vũ Bùi Chi (08:45): [Đến điểm lấy tư liệu rồi, nhớ em.]
Kéo xuống nữa, đối phương dường như hoàn toàn không nhớ chuyện đêm qua. Nửa tiếng trước còn rất tự nhiên gửi tin nhắn mới.
Vũ Bùi Chi (12:21): [Ảnh: hai ảnh chụp vé máy bay.]
Vũ Bùi Chi (12:22): [Vé về thành phố S anh đã đặt xong rồi, sớm hơn nửa tháng. Anh sẽ cố gắng đẩy nhanh tiến độ bản vẽ, tranh thủ hoàn thành sớm.]
Về sớm?
Hắn lại biến thành người chồng dịu dàng ấy rồi.
Ngón tay lơ lửng trên màn hình, Truy Liên rất lâu không nhúc nhích.
Đứt gãy.
Cả thế giới đều đang đứt gãy.
Ký ức đang đứt gãy, hiện thực đang đứt gãy, ngay cả hai tấm ảnh chụp vé máy bay trước mắt cũng đang đứt gãy.
Và thứ bị xé ra chính là gương mặt của người chồng.
Hai gương mặt... Không... Ba gương mặt quay cuồng trước mắt cô, chúng thay phiên nhau, hòa vào nhau rồi lại tách ra, lại chồng lên nhau... Rồi lại tách ra, rồi lại chồng lên nhau...
Nên làm gì đây? Báo cảnh sát?
Nói rằng chồng cô có thể là một con quái vật? Hay là... Bám theo hai tấm vé máy bay này, nắm lấy sợi rơm mang tên “về nhà”?
Trước mắt chỉ còn những mảnh vỡ kỳ dị đang va chạm, bay từ tầm mắt vào đầu ngón tay cô, thấm vào giao diện quay số.
Nhưng đúng vào lúc này...
“Reng reng”
Chuông điện thoại đột ngột reo lên trước một bước.
Trên màn hình nhảy ra cái tên “Lý Xán”.
Cuối cùng, Truy Liên hít sâu một hơi, bắt máy: “Alô? Tiểu Lý?”
“Chị Truy Liên! Cuối cùng chị cũng nghe máy rồi!” Giọng Lý Xán nghe có vẻ lo lắng: “Chị không sao chứ? Em gọi mấy cuộc liền mà không ai nghe.”
Lúc này cô mới để ý thấy trong máy còn mấy cuộc gọi nhỡ từ Lý Xán, đỏ chói đến chói mắt.
“Xin lỗi nhé Tiểu Lý, báo thức của chị trục trặc chút, ngủ quên mất.” Truy Liên viện đại một lý do.
“Không sao, không sao.” Lý Xán vội vàng nói.
Cậu lại hỏi: “Vậy bốn giờ chiều bên kho bỏ hoang, chúng ta vẫn đi chứ?”
...
Kho bỏ hoang không cách tòa nhà của Truy Liên bao xa. Trước khi ra ngoài, sau khi chuẩn bị xong đèn pin và dao phòng thân, cô còn đặc biệt nhắn tin cho Vũ Bùi Chi hỏi hắn đang ở đâu.
Đối phương gửi lại định vị của mình, kèm theo ảnh phong cảnh bãi cỏ lau. Bãi cỏ lau vào mùa đông phủ một lớp tuyết mỏng. Những bông lau tàn úa lặng lẽ dưới bầu trời xám xanh, gầy guộc đơn lẻ, nhưng lại mênh mông vô tận.
Truy Liên dặn dò hắn vài câu, bảo hắn cứ yên tâm vẽ, không cần vội về nhà.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Hắn Có Gì Hơn Tôi?
- Chương 31