Chương 3

Thấy Truy Liên im lặng không nói gì, Vũ Bùi Chi lau khô giọt nước cuối cùng, rồi ghé sát hơn, hơi thở ẩm ướt phả lên vành tai và bên cổ cô.

“Liên Liên.”

“Bảo bối.”

“Vợ yêu.”

Hắn kéo dài giọng gọi cô, âm cuối dính lại, cứ lặp đi lặp lại, giọng điệu đầy cưng chiều, nhẫn nại đến mức như đang dỗ một đứa trẻ:

“Giận rồi à? Thôi được, nghe lời Liên Liên, sau này chồng chỉ ăn thịt chín kỹ, được không?”

“Không có.”

Truy Liên khẽ lắc đầu, giơ tay ngăn khuôn mặt đang áp lại quá gần, nhỏ giọng nói: “Không giận, chỉ là... Vẫn thấy hơi buồn nôn thôi.”

“Vậy à.”

Trong cổ họng Vũ Bùi Chi bật ra một tiếng cười khẽ, ngắn ngủi mà khó phân biệt được là ôn hòa hay lạnh lẽo. Rồi hắn lại nắm lấy cổ tay cô, mạnh mẽ đan tay vào từng kẽ ngón tay, dắt cô đi về phía sofa.

“Bảo bối ngồi đây nghỉ một lát.”

Hắn ấn vai cô xuống, dịu giọng nói: “Chồng đi pha ít mật ong cho em.”

Bàn tay hắn vừa rồi nắm quá chặt, lực quá mạnh, từng đốt ngón tay siết khít đến mức khiến cô đau âm ỉ. Nhưng lúc này Truy Liên chẳng còn tâm trí để ý đến cảm giác đó.

Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ mơ hồ xoáy quanh.

Lẽ nào... Thật sự là do cô nhớ nhầm sao?

Nhưng lần hẹn hò đầu tiên giữa cô và Vũ Bùi Chi đúng là ở một nhà hàng Tây.

Khi ấy, hắn mặc áo sơ mi trắng, quần dài xanh nhạt, cả người toát lên vẻ dịu dàng, tươi trẻ.

Gương mặt vốn đã có bảy phần giống Bạch Nguyệt Quang của cô - Tuân Lễ. Nay, dưới lớp trang phục giống hệt phong cách năm xưa ấy, ại càng như thể Tuân Lễ đã sống lại, đứng ngay trước mặt cô.

Khi đó, Vũ Bùi Chi gọi một phần bít tết chín kỹ.

Thói quen ấy cũng giống hệt với Tuân Lễ năm nào.

Người từng soi sáng những năm tháng thanh xuân của cô, mang đến cho cô hơi ấm và rung động đầu đời cũng luôn gọi phần chín kỹ.

Mà trong tất cả những người cô từng quen biết, người duy nhất thích ăn thịt tái chín năm phần chỉ có... Chỉ có hắn ta, kẻ đã chết đó...

Truy Liên không dám nghĩ tiếp, chỉ khẽ hít sâu một hơi, cụp mắt xuống, cố gắng ổn định tâm trí.

Ánh mắt vừa cụp xuống cô liền thấy dưới gầm sofa chẳng biết từ bao giờ lại sót lại một mảnh gương vỡ chưa được dọn đi.

Trên mặt gương, vết nứt tựa như mạng nhện lan ra chi chít.

Trong những vết nứt dữ tợn ấy phản chiếu gương mặt một người phụ nữ, gương mặt trong trẻo đến cực điểm, đuôi mắt hơi cụp xuống mang theo lớp sương đỏ nhàn nhạt, vẫn là vẻ ngây ngô, non nớt như thiếu nữ mười tám chưa từng biết mùi đời.

Mảnh mai, yếu ớt, tái nhợt mong manh.

Cô mang vẻ đẹp điển hình của một “Tiểu bạch hoa”*.

Là kiểu “Tiểu bạch hoa” đẹp nhất, cũng là kiểu khiến người ta nhìn vào liền muốn thương xót, và cũng là kiểu khiến người ta chỉ muốn nảy sinh ý xấu.

Muốn làm bẩn, muốn vấy đυ.c, muốn hủy hoại.

Xiềng xích lạnh lẽo, căn phòng giam không ánh sáng, hơi thở dính nhớp... Cho nên, cũng chẳng lạ gì khi người đã chết kia năm đó lại... Lại đối xử với cô như thế, khiến cô...

Truy Liên siết chặt chiếc gối trong lòng, mạnh mẽ chặn đứng dòng suy nghĩ. Cô hướng về phía nhà bếp khẽ gọi, giọng có phần gấp:

“Bùi Chi!”

“Bảo bối, sao vậy?”

Vũ Bùi Chi từ trong bếp đi ra, ly nước mật ong màu vàng nhạt khẽ rung trong tay. Hắn bước đến bên cô, đặt ly nước lên môi cô.

“Không cần, để em...”

Truy Liên theo phản xạ muốn đón lấy nhưng lại bị Vũ Bùi Chi thuận tay ôm lên, đặt ngồi trên đùi mình.

“Cần đấy, gần đây em cứ hay thất thần, lỡ bị bỏng thì sao?”

Giọng hắn vẫn dịu dàng, song cánh tay lại siết chặt, giữ lấy eo cô không cho cô trốn tránh. Từng chút từng chút, hắn đút thứ chất lỏng ấm nóng mà ngọt ngấy ấy vào miệng cô.

Khi ly nước rời khỏi môi, đầu lưỡi Truy Liên đã tê rần, cả đầu cũng choáng váng mơ hồ.

Vũ Bùi Chi vẫn chưa chịu dừng lại, đầu ngón tay còn lượn quanh nơi khóe môi cô, chậm rãi lau sạch dấu nước còn vương.

“Liên Liên, anh yêu em lắm.” Hắn vùi sâu đầu vào hõm cổ cô, không kiềm được mà khẽ cọ sát, giọng khàn khàn, quấn quýt.

“Anh thật sự yêu em... Yêu em, yêu đến phát điên...”

Bầu không khí mờ ảo nồng nàn như mật ngọt quấn người, khiến người ta chỉ muốn say đắm mãi trong đó, không bao giờ tỉnh lại.

Thế nhưng khi ánh mắt Truy Liên vượt qua vai hắn, dừng lại nơi mảnh gương vỡ dưới sofa, tất cả hơi ngọt nồng trong không khí như bị dội tắt bởi một gáo nước lạnh.

Cô khẽ nâng tay xoa đầu Vũ Bùi Chi đang vùi trong cổ mình: “Bùi Chi, bao giờ chúng ta về thành phố S?”

“Về thành phố S?”

Cử động thân mật nơi cổ bỗng khựng lại.

Vũ Bùi Chi chậm rãi ngẩng đầu. Ý tình si mê trên gương mặt hắn như thủy triều rút đi, chỉ để lại sự trầm lặng lạnh băng.

Hắn hơi nghiêng đầu, đầu lưỡi chậm rãi liếʍ qua khóe môi.

Rồi lại một lần nữa, hắn nở nụ cười mà Truy Liên chẳng bao giờ diễn tả được, nhẹ nhàng, chậm rãi, mang theo chút u ám kỳ lạ.

Khóe môi hắn bắt đầu cong lên từng chút, từng chút một.

Từng thớ cơ trên mặt hắn căng chặt, kéo dần lên.

Cuối cùng dừng lại ở đường cong nhếch ấy.

Tóc đen, da trắng, môi đỏ, gương mặt người chồng vốn mang nét thanh tú ôn hòa, giờ đây lại toát ra vẻ quyến luyến ma mị như một hồn ma.

Ẩm lạnh, ma mị.

“Liên Liên muốn về sao?”

Hắn thở dài khẽ khàng, tay lại trượt lên cổ Truy Liên, nhẹ nhàng, chậm rãi di chuyển.

Một lần.

Rồi lại một lần.

Tựa như đang đo đạc, cũng như đang xác nhận điều gì.

Vũ Bùi Chi lại cười.

Nụ cười càng lúc càng sâu, như tấm lụa đen ngấm độc mềm mại mà chết chóc.

“Không được đâu.”

Đôi mắt hắn đen thẳm, trống rỗng, chẳng hề có lấy một tia cảm xúc.

Hắn giơ ngón tay trỏ lạnh băng đặt lên môi cô, khẽ mỉm cười: “Hôm nay là cuối tuần mà.”

Vũ Bùi Chi không nói thêm gì nữa, nhưng trong đầu Truy Liên lại tự động vang lên một giọng nói từ nhiều năm trước, ngữ điệu, tiết tấu giống hệt như vậy...

“Liên Liên, hôm nay là cuối tuần đấy.”

“Tuần này, chúng ta chơi gì đây?”

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, da thịt nổi gai ốc, hơi lạnh thấm vào từng khớp xương.

Truy Liên bất chợt đẩy phắt chồng mình ra.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Vì sợ có bé đọc nhầm nên tác giả xin nói rõ phần thiết lập: Trong truyện tồn tại hai người đã chết, một là Bạch Nguyệt Quang của nữ chính là Kiều Tuân Lễ (chết vì tai nạn xe), còn người kia chính là kẻ điên từng giam giữ nữ chính ba năm, coi cô như vật riêng (nguyên nhân cái chết tạm thời chưa thể tiết lộ).

Nam chính Vũ Bùi Chi ban đầu bắt chước phong cách của Kiều Tuân Lễ để lấy được thiện cảm của nữ chính, sau khi thành công kết hôn cùng cô, hành vi và cử chỉ của hắn lại càng ngày càng giống kẻ điên năm xưa.

***

Chú giải:

(1) Tiểu bạch hoa: chỉ một người có dáng vẻ yếu đuối, khổ sở đáng thương, xinh đẹp như hoa, nhưng hở một chút là rơi nước mắt nhưng sâu bên trong lại là kẻ âm hiểm, độc ác, thường thông qua vẻ ngoài yếu đuối của mình để lấy được sự đồng cảm.