Chương 26

Mẹ Ôn sững lại một chút, tuy không hiểu nhưng vẫn đưa chiếc nắp chai kim loại dính chút bùn đất và nước dãi của Lulu cho Truy Liên.

Chạm vào. Miết nhẹ.

Tìm thấy rồi, hoa văn phù điêu gồ ghề kia.

Một chiếc lông vũ màu vàng.

Bên dưới là một hàng chữ cái nhỏ: “Absinthe”.

Trong tiếng Trung, từ này có nghĩa là rượu ngải đắng.

Đầu ngón tay Truy Liên phải bấm mạnh vào da thịt mình mới không khiến bán thân bật thành tiếng kêu.

Cô không biết Lulu đã nhặt chiếc nắp chai này ở đâu… Kho hàng bỏ hoang? Hay là...?

Đúng lúc này, ba tiếng gõ cửa không nặng không nhẹ xuyên qua căn phòng ngập ánh đèn vàng ấm áp.

Bà tiếng “Cộc, cộc, cộc” đột ngột vang lên.

“Ai vậy nhỉ? Giờ này còn tới.” Mẹ Ôn nghi hoặc đặt đũa xuống, đứng dậy đi mở cửa.

Cánh cửa được kéo vào trong.

Một luồng gió lạnh từ ngoài ùa vào.

Vũ Bùi Chi đứng ngoài cửa.

Áo măng tô xám đậm được cắt may vừa vặn, bên trong là áo len nhung màu kem, cổ còn quàng chiếc khăn màu đỏ cùng kiểu với của Truy Liên, trên mặt là nụ cười lịch thiệp không chê vào đâu được.

“Chào dì.”

Giọng hắn ôn hòa lễ độ, nhưng ánh mắt đã lướt qua vai mẹ Ôn, chính xác khóa chặt vào Truy Liên đang đứng bên bàn ăn.

Cơ thể Truy Liên lập tức cứng đờ, bàn tay đang cầm nắp chai vô thức rụt ra sau lưng; còn Lulu sau khi phát ra một tiếng gầm khẽ trong cổ họng đã nhảy khỏi lòng Ôn Nhứ, nhanh chóng chui tọt xuống gầm sofa trốn đi.

Vũ Bùi Chi đứng ở cửa mỉm cười nhẹ một cái, nói:

“Tôi đến đón vợ tôi về nhà.”

...

Trên đường về nhà, bên trong xe lặng ngắt như tờ.

Hệ thống sưởi mở khá lớn, Truy Liên tựa đầu vào cửa kính, cảnh đêm hiu quạnh của thị trấn nhỏ lướt nhanh ngoài cửa sổ. Trời đổ mưa, không thể gọi là lớn, nhưng cũng chẳng hề nhỏ.

Ánh mắt cô dừng lại trên những hạt mưa rơi dày đặc, nhìn chúng không chớp mắt, còn bàn tay thì không ngừng mân mê thứ gì đó trên ngón áp út.

Vũ Bùi Chi cũng không nói gì, cũng không bật nhạc như thường lệ.

Hắn tập trung lái xe, trong dòng sáng tối trôi qua, đường nét nghiêng ôn nhu trên gương mặt lại hiện ra đôi phần lạnh lẽo cứng rắn.

Một sự im lặng chắn giữa hai người.

Về đến nhà, việc đầu tiên Truy Liên làm là vào thẳng phòng ngủ chính lấy quần áo chuẩn bị đi tắm.

Đợi đến khi cô bước ra khỏi phòng, Vũ Bùi Chi lại từ trong bóng tối phòng khách đi ra, gọi cô lại.

“Bảo bối.”

Truy Liên quay đầu nhìn hắn.

“Hình như em không vui.” Vũ Bùi Chi khẽ cụp mắt xuống.

Truy Liên khựng lại một chút, rồi vẫn hỏi thẳng: “Bùi Chi, anh có nhận được tin nhắn của Tiểu Nhứ không?”

Cô rất hiếm khi mới nhìn thẳng vào hắn như thế.

“Có, bảo bối.” Giọng hắn trầm thấp mà thản nhiên, thậm chí còn mang theo chút tủi thân: “Nhưng anh thấy trời mưa mà khi em ra ngoài lại không mang ô, vậy nên anh mới nghĩ đến đón em.”

“Là anh làm gián đoạn bữa cơm của em với Tiểu Nhứ nên em không vui sao?”

Hắn đưa tay muốn nắm lấy tay Truy Liên, nhưng vừa chạm được một chút cô đã nghiêng người né tránh.

“Không phải, chỉ là không nghĩ là anh lại đột nhiên tới.”

Truy Liên không nhìn hắn nữa, ôm quần áo bước nhanh về phía phòng tắm, gần như đẩy mạnh cửa ra: “Bùi Chi, hôm nay em rất mệt, em đi tắm trước.”

“Cạch.”

Một tiếng khẽ vang lên, cửa phòng tắm bị cô đóng lại, khóa chặt từ bên trong.

Trong bồn tắm, làn nước ấm bao trùm lấy cơ thể Truy Liên, nhưng trong tầm nhìn của cô, mọi khe hở dường như đều bị ép kín, không có lối thoát.

Tường. Gạch men. Trần nhà.

Những góc cạnh vuông vức màu xanh nhạt trải đều, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Thật ra cô rất ít khi ngâm bồn, chỉ là hôm nay cô muốn kéo dài thêm một chút thời gian ở trong này.

Cơ thể chìm xuống làn nước nóng, cánh tay tựa trên mép bồn vô thức trượt xuống, đầu ngón tay chạm phải... Chạm phải... Chạm phải thứ gì đó?

Một viên gạch.

Phần rìa của khe gạch ấy dường như nhô lên cao hơn những chỗ bên cạnh một chút.