Thịt kho tàu bóng mỡ, rau xào thanh đạm, cá hấp tươi mềm ngọt miệng... Khăn trải bàn hoa nhí phủ lên chiếc bàn ăn không lớn của nhà Ôn Nhứ, thức ăn trong bát Truy Liên đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
“Chị Liên Liên, chị nếm thử cái này nữa đi!”
Ôn Nhứ lại gắp một con tôm cho vào bát Truy Liên, đôi mắt sáng lấp lánh: “Ngon không? Em vừa giúp mẹ em làm đó!”
Truy Liên bóc tôm, cắn một miếng, thành thật gật đầu: “Ừ, ngon lắm! Tay nghề của dì thật tuyệt, tay nghề của em cũng rất khá.”
Mẹ Ôn cười đến mức không khép miệng lại được: “Thích thì ăn nhiều vào! Sau này nhớ đến thường xuyên, dì nấu cho cháu!”
Cha Ôn ở bên cạnh cũng gật đầu hưởng ứng: “Đúng đó, Liên Liên đừng ngại, cứ coi như nhà mình!”
Ánh đèn vàng cam phủ xuống khiến cả căn phòng trở nên ấm áp dịu dàng.
Ba gương mặt trước mắt đều nở những nụ cười thuần khiết và thiện ý, trong lòng Truy Liên dâng lên một cảm giác ấm áp, khóe môi vô thức cong lên.
Sự ấm áp mà Tuân Lễ từng cho cô cũng là cảm giác như thế này...
Thật muốn... Thật muốn khoảng thời gian này kéo dài thêm chút nữa, thật muốn... Thật muốn sự ấm áp này mãi mãi thuộc về cô.
Có lẽ có thể về nhà muộn hơn một chút?
Ý nghĩ ấy bất giác hiện lên trong đầu Truy Liên.
Còn ở phía bên kia, nơi cô không hề hay biết, trong căn hộ của cô và Vũ Bùi Chi.
Chỉ có một chiếc đèn chùm trên khu vực bàn ăn được bật lên, chiếu lên một thứ ánh sáng vàng mờ nhạt và lẻ loi.
Trên bàn là bốn món một canh được chuẩn bị tỉ mỉ, và nổi bật nhất chính là đĩa sườn xào chua ngọt đặt ngay chính giữa bàn ăn.
Nước sốt màu hổ phách đã sớm đông lại, kết thành một lớp màng tối.
Viền đĩa sứ trắng sạch sẽ không vương chút dấu vết.
Bên bàn cũng chẳng có một ai.
Trong bóng tối nơi sảnh ra vào, một thân ảnh cao gầy đứng yên không nhúc nhích ở đó, mặt quay về phía cánh cửa đang khép hờ.
Ánh đèn quá yếu, chỉ đủ phác ra bóng dáng trầm mặc của hắn.
Không thấy rõ biểu cảm.
Bàn tay buông thõng bên người khẽ nhấc lên.
“Cộc”, “cộc”, “cộc”.
Những đốt ngón tay gập lại, gõ lên cánh cửa.
Đèn hành lang cảm ứng đã tắt từ lâu bỗng bật sáng, ánh sáng trắng bệch tràn mạnh vào, xé toạc sắc vàng mờ trong phòng, rọi lên gương mặt vẫn ôn nhu như ngọc của Vũ Bùi Chi.
Hắn khẽ thở dài một tiếng, hòa cùng tiếng kim giây đồng hồ “tách tách”, trở thành âm thanh duy nhất trong khoảng tĩnh lặng chết chóc này.
Hắn quay người trở vào nhà. Rồi hắn cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình vẫn sáng, hiển thị tin nhắn vừa nhận không lâu trước đó:
[Anh Bùi Chi, chị Liên Liên ăn tối ở nhà em nha, sẽ về muộn một chút đó!]
Hắn nhìn dòng tin nhắn ấy, hắn nhìn rất lâu, rất lâu.
Rồi hắn liếʍ môi, bật ra một tiếng cười khe khẽ như có như không.
Bữa tối gần kết thúc, Truy Liên đảo mắt nhìn quanh một vòng.
Cô chợt nhớ ra điều gì, hỏi: “Tiểu Nhứ, Lulu đâu rồi? Sao không thấy nó?”
“Lulu hả, con nhóc này buổi chiều lại...” Ôn Nhứ còn chưa nói hết...
“Rào!”
Từ hướng nhà bếp vang lên một tiếng động nhẹ, ngay sau đó là tiếng cửa sổ bị đẩy ra.
Từ khung cửa bếp mở toang, một bóng cam trắng lanh lẹ nhảy vào, trên bộ lông còn dính bụi đất và lá khô, trông phong trần mệt mỏi.
Chính là Lulu!
Nó chạy thẳng về phía bàn ăn, nhảy lên đầu gối Ôn Nhứ, trong miệng dường như còn ngậm thứ gì đó.
“Con nhóc này! Cuối cùng cũng biết đường về rồi à!”
Ôn Nhứ giơ tay làm bộ muốn đánh: “Lại chạy đi nhặt rác ở đâu về thế hả? Dơ quá đi!”
“Cạch.”
Một vật tròn bằng kim loại rơi xuống khăn trải bàn.
“Nhặt nắp chai về làm gì chứ?”
Mẹ Ôn liếc nhìn món đồ nhỏ kia, cầm lên định ném vào thùng rác, bất lực lẩm bẩm: “Lulu à, dì nói với con bao nhiêu lần rồi, đừng cái gì bẩn bẩn cũng tha về nhà!”
“Dì ơi, khoan đã!”
Lớp sơn đen sẫm, đường viền bốn cánh, hoa văn phù điêu mờ hiện.
Thiết kế đặc trưng, hoa văn quen thuộc, thương hiệu trong ký ức...
Truy Liên khó nhọc mở miệng, khẩn cầu: “Dì... Dì có thể cho cháu xem cái đó được không ạ?”