Truy Liên giải thích ngắn gọn: “Chỉ là Tiểu Lý đưa chị về nhà, muốn thêm WeChat để tiện thông báo hoạt động của hội bảo vệ động vật, nhưng đúng lúc ấy lại gặp Bùi Chi.”
“À, ra vậy.”
Ôn Nhứ gật đầu, rồi lập tức tỏ vẻ hiển nhiên: “Thế thì chắc anh Bùi Chi không giận đâu! Anh ấy dịu dàng lại biết lý lẽ như vậy, chị Liên Liên giao tiếp bình thường với bạn bè, sao anh ấy có thể vì thế mà giận được chứ.”
Lý Xán lại không nhịn được mà nhíu đôi mày rậm, xen vào: “Sao lại không giận? Anh thấy rõ mà! Người đàn ông đó...”
Cậu khựng lại, có lẽ thấy cách nói không ổn, liền đổi giọng: “...Sắc mặt của chồng chị Liên Liên xấu cực kỳ, còn ném thẳng điện thoại của chị ấy vào thùng rác!”
“Hả?”
Ôn Nhứ kinh ngạc há to miệng, quay sang nhìn Lý Xán: “Thật hay giả vậy? Lý Xán, anh đừng nói bừa! Sao anh Bùi Chi có thể làm chuyện như thế được?”
Ánh mắt cô bé lại chuyển sang Truy Liên, muốn xác nhận: “Có thật không vậy chị Liên Liên?”
Truy Liên gượng gạo kéo khóe môi, tránh ánh nhìn tò mò của Ôn Nhứ, nhỏ giọng nói: “Có lẽ lúc đó anh ấy hơi không vui.”
Chủ đề này khiến bầu không khí trở nên vi diệu.
Ôn Nhứ vội vàng đổi đề tài, hỏi Truy Liên: “Chị Liên Liên, thế chị mua điện thoại mới chưa?”
“Ừ.” Truy Liên gật đầu: “Chị đặt online rồi, đang chờ giao.”
Ôn Nhứ khó hiểu: “Ở đây không phải có cửa hàng điện thoại sao?”
“Có mấy tiệm liền đó, sao chị còn phải mua online chờ lâu vậy? Phiền quá đi!”
Khung cảnh bỗng lóe lên một đoạn hồi tưởng, quay về khoảng một tiếng trước.
Truy Liên bước vào cửa hàng điện thoại cuối cùng còn mở cửa, ngay gần trường cấp ba của Ôn Nhứ.
Gương mặt niềm nở của nhân viên bán hàng hiện ra trước mắt cô, và cô lại nhận được cùng một lời giải thích quen thuộc, thành thạo nhưng đầy áy náy:
“Xin lỗi quý cô, mẫu này sáng nay vừa được một khách hàng lớn đặt trọn gói, toàn bộ tồn kho trong thành phố đều đã bị điều đi rồi.”
“Thật sự rất xin lỗi quý cô, mẫu này vừa bán hết.”
“Hàng tồn kho đã hết sạch, mấy hôm nữa cô quay lại xem nhé?”
“Hay cô thử sang cửa hàng khác xem?”
Tình huống gần như giống hệt cửa hàng thứ nhất, thứ hai, thứ ba trước đó...
Tất cả đều là: hết hàng.
Từ dòng flagship cao cấp, dòng tầm trung thực dụng, cho tới cả mấy mẫu cũ phủ bụi đặt ở góc quầy, không ngoại lệ, tất cả đều bán hết.
Truy Liên do dự một chút rồi vẫn nói: “Chị đi mấy cửa hàng rồi, chỗ nào cũng báo điện thoại trong tiệm đều đã bị khách đặt trước, không còn máy sẵn.”
“Hả? Đặt hết luôn à? Kỳ vậy?”
Ôn Nhứ thấy lạ nhưng cũng không nghĩ sâu, rất nhanh đã nảy ra ý khác: “Hay thế này nhé chị Liên Liên, em còn một cái máy dự phòng, có thể cho chị dùng tạm!”
“Hôm nay em không học tối, tan học chiều chị theo em về nhà, em lấy máy cho chị dùng đỡ nhé!”
Truy Liên gật đầu, nghiêm túc nói lời cảm ơn: “Cảm ơn em, Tiểu Nhứ, làm phiền em quá.”
“Không cần cảm ơn đâu chị Liên Liên! Nhưng em cũng có điều kiện đó.” Ôn Nhứ ôm lấy cánh tay Truy Liên, cười tít mắt: “Tối nay ăn cơm ở nhà em nhé, được không?”
Truy Liên khẽ “À” một tiếng: “Nhưng Bùi Chi...”
Cô đã hứa với Vũ Bùi Chi tối nay sẽ về nhà ăn cơm.
Ôn Nhứ “Ai da” một tiếng, cắt ngang lời cô: “Chị Liên Liên, mấy lần trước em mời chị tới nhà chị đều nói có việc, lần này đồng ý với em đi mà!”
“Còn anh Bùi Chi, lát nữa em nhắn tin nói với anh ấy là được!”
Cánh tay vẫn bị Ôn Nhứ lắc qua lắc lại, ánh mắt Truy Liên vô thức lướt ra ngoài cửa sổ. Cô luôn có cảm giác rằng phía bên kia đường đang có ai đó đứng.
Cách dòng xe và biển người, có một ánh nhìn xuyên qua lớp kính của quán mì, rơi thẳng lên người cô.
Nhưng khi cô chớp mắt một cái, ánh nhìn ấy lại biến mất.
Cuối cùng, như đã hạ quyết tâm, cô gật đầu.
“Chị Liên Liên tốt nhất luôn!” Ôn Nhứ reo lên đầy vui sướиɠ, trông cực kỳ phấn khởi.
Còn Lý Xán ngồi bên cạnh khẽ ho hai tiếng, hỏi: “À đúng rồi Tiểu Nhứ, lúc nãy em nói chị Liên Liên có việc tìm anh, là chuyện gì vậy?”