Chương 23

Tin nhắn mới nhất bên trong là: [Hôm nay nghỉ, không tổ chức hoạt động!]

“À...”

Vũ Bùi Chi khẽ để lọt ra một tiếng thở rất nhẹ nơi cổ họng, rồi bỗng chốc chậm rãi bật cười.

“Thì ra là như vậy sao?”

Hắn bước tới gần thùng rác, ném tờ giấy chẩn đoán đã bị vò nát thành một cục vào trong.

Chiếc taxi đã đặt trước cũng vừa lúc dừng lại trước mặt hắn.

Tài xế ở ghế trước quay đầu xác nhận: “Thưa anh, vẫn tới Trường THPT số một chứ ạ?”

...

Gần mười hai giờ trưa, đúng lúc tan học.

Học sinh Trường THPT số một thành phố X ùa ra như nước vỡ bờ. Truy Liên tìm kiếm hồi lâu trong đám đông, cuối cùng cũng khóa được ánh mắt vào bóng dáng đeo chiếc ba lô màu cam vàng kia.

“Ôn Nhứ!” Truy Liên cất tiếng gọi.

Ôn Nhứ đang cười nói với bạn bên cạnh, nghe thấy liền quay đầu lại. Thấy Truy Liên, cô bé lập tức chạy về phía cô.

“Chị Liên Liên, sao chị lại ở đây?”

Chiếc ba lô màu cam vàng đung đưa theo bước chạy. Trên gương mặt Ôn Nhứ là vẻ nhẹ nhõm sau giờ tan học cùng niềm vui khi gặp cô.

Truy Liên mỉm cười, cố gắng để giọng nói nghe thật tự nhiên: “Chị vừa hay đi ngang qua đây, nên nghĩ xem có gặp được em lúc tan học không.”

Ôn Nhứ phấn khởi vỗ tay một cái: “Thế thì đúng quá rồi! Chị Liên Liên, đi ăn với em đi? Quán mì bò đối diện trường ngon lắm!”

Cô bé không để Truy Liên kịp phản ứng, khoác luôn tay cô, kéo đi về phía bên kia đường: “Đi nhanh đi nhanh, em đói muốn xỉu luôn rồi!”

Trong quán mì, tiếng người ồn ào náo nhiệt, mùi nước dùng bò hòa lẫn với mùi ớt dầu cay nồng lan tỏa khắp không gian.

Hai người tìm một chỗ ngồi ở góc.

Trong lúc chờ mì được bưng lên, Truy Liên nhìn Ôn Nhứ, cân nhắc rồi mở lời: “Ôn Nhứ, em có thông tin liên lạc của Tiểu Lý không?”

Truy Liên nói thêm: “WeChat hay số điện thoại đều được.”

Ôn Nhứ vừa uống một ngụm nước, nghe vậy suýt nữa thì sặc.

Cô bé trợn tròn mắt: “Chị Liên Liên, chị không phải là...?”

Nhưng rất nhanh sau đó, cô bé lại vô thức nghiêng người tới gần, hạ giọng thì thầm: “Yên tâm đi! Em nhất định giúp chị che chắn thật kỹ! Bên anh Bùi Chi thì...”

“Ôn Nhứ, em nghĩ cái gì vậy!”

Phản ứng của Ôn Nhứ khiến Truy Liên có phần dở khóc dở cười, vội vàng ngắt lời: “Lần trước nghe Tiểu Lý nói muốn quay vlog về nhà kho bỏ hoang, chị muốn hỏi xem cậu ấy còn muốn đi không thôi.”

Ôn Nhứ chợt hiểu ra, rồi hỏi: “Sao chị Liên Liên cũng muốn tới nhà kho bỏ hoang vậy?”

Truy Liên đáp: “Chị muốn làm một buổi livestream thám hiểm.”

“Livestream thám hiểm?” Ôn Nhứ lập tức hào hứng: “Wow! Chị Liên Liên gan thật đó!”

Nghĩ một lát, cô bé lại nói: “Hay là gọi anh Bùi Chi đi cùng? Đông người thì có thêm người hỗ trợ, cũng an toàn hơn mà?”

Livestream có đông người xem như vậy, cô cảm thấy so với việc tự mình đơn độc đi vào thì đi cùng Lý Xán an toàn hơn.

Nhưng mang theo Vũ Bùi Chi... Vẫn là thôi đi.

Bát mì bò được bưng lên, hương thơm lan tỏa trên chiếc bàn gỗ nhỏ.

“Không cần đâu.”

Động tác gắp mì của Truy Liên cũng vô thức chững lại một chút: “Tay anh ấy bị thương rồi, với lại... Chắc anh ấy cũng không hứng thú với mấy chuyện thám hiểm này.”

Ôn Nhứ lập tức hiểu ý: “Cũng đúng ha, nếu để anh Bùi Chi thấy chị đi riêng với anh Tiểu Lý tới chỗ đó...”

Tấm rèm nhựa dính dầu bị vén lên, đập vào tường phát ra tiếng leng keng khe khẽ.

Một bóng dáng quen thuộc bước vào.

Mày rậm mắt to, khí chất sáng sủa.

Là Lý Xán.

Cậu nhìn thấy Truy Liên và Ôn Nhứ ngồi ở góc quán, rõ ràng sững lại một chút, rồi trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, nhanh chân đi tới.

“Chị Liên Liên? Ôn Nhứ? Trùng hợp thế?”

Cậu mặc chiếc áo phao trắng quen thuộc, trên tay còn xách một túi trái cây, cười nói: “Em về thăm thầy giáo, tiện thể ghé ăn lại cho nhớ hương vị hồi cấp ba.”

“Anh Tiểu Lý! Lại đây mau!” Ôn Nhứ lập tức vẫy tay đầy phấn khích, còn nháy mắt với cậu: “Chị Liên Liên đang tìm anh đó!”

“Sao vậy?”

Lý Xán kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt dừng trên người Truy Liên, trong nụ cười mang theo vẻ áy náy: “Chị Liên Liên, hôm đó thật sự xin lỗi, làm điện thoại của chị bị rơi hỏng.”

“Chồng chị... Anh ấy không hiểu lầm gì chứ?” Lý Xán hỏi, giọng nói có chút do dự: “Hôm đó em thấy sắc mặt anh ấy không được tốt lắm.”

Ôn Nhứ lập tức hóng hớt, ghé sát lại: “Ồ? Hôm đó hai người làm gì thế? Kể nghe coi!”