Cổ họng thắt chặt từng đợt.
Muốn hét lên, muốn giằng xé, nhưng cơ thể lại như chìm xuống đáy biển sâu, không sao nhúc nhích nổi.
Cô chống lên ngực Vũ Bùi Chi, dồn sức đẩy hắn ra nhưng vô ích.
Những lời Truy Liên có thể thốt ra cũng chỉ còn: “Không... Không được.”
Trong mắt Vũ Bùi Chi ánh lên một tia hứng thú như mèo vờn chuột. Hắn cúi đầu nhìn cô, hỏi: “Vì sao?”
Hắn vốn nghĩ rằng Truy Liên sẽ không trả lời.
Lúc này cô đang bị hắn giam chặt trong vòng tay; cô càng đẩy, hắn càng siết chặt.
Còn cánh tay duy nhất có chút không gian thở đang bấu chặt vào da ghế sofa, cố tìm một điểm tựa mong manh, trông như sợ hắn đến cực độ.
Hắn cong môi, vốn định dừng lại ở đó nhưng người trong lòng hắn lại bỗng bật ra một làn hơi cực khẽ.
“Không... Giống nữa...”
“Không... Không đúng...”
Rồi thấp hơn, mơ hồ hơn: “Lại... Giống hơn rồi...”
Giống ư? Không giống...?
Không giống “hắn”.
Càng giống “hắn”.
Vậy thì dùng hết đi.
Khiến cô tan rã, khiến cô khóc lóc, khiến cô cầu xin.
Như vậy rồi còn nhớ tới “hắn” không, hay vẫn sẽ nhớ tới “hắn”?
Rõ ràng người luôn ở bên em là anh mà...
Như bị những sợi dây vô hình siết chặt, thân thể Vũ Bùi Chi lập tức cứng đờ.
Hắn nghiêng đầu mỉm cười: “Vợ à.”
Hắn gọi Truy Liên bằng giọng nhẹ nhàng đến thế.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, cô như một mảnh giấy mỏng bị một sức nặng khổng lồ ấn xuống ghế sofa.
Phía trên, toàn bộ thân hình người đàn ông trĩu nặng đè xuống.
Bóng tối dày đặc, đặc quánh khó tan.
Như dã thú săn mồi, hắn chống người phía trên Truy Liên, hoàn toàn nuốt trọn chút ánh sáng yếu ớt quanh họ.
Tầm nhìn của cô cũng bị che phủ.
Cảm giác áp bức khổng lồ gần như rút cạn không khí xung quanh.
Giọng Vũ Bùi Chi trượt dọc vành tai cô, nhẹ như không. Nhưng những lời dịu dàng ấy lại mang theo sự âm u đáng sợ hơn: “Bảo bối, dùng hết được mà. Từ giờ tới lúc trời sáng... Còn lâu lắm.”
Vải dệt màu vàng nhạt chất chồng lên nhau.
Đầu ngón tay nóng rực ấn xuống, xoa xoa làn da dưới xương quai xanh.
Màu trắng chói mắt dần ửng hồng.
Sương mù trước mắt trong nháy mắt lan tràn, cuồn cuộn.
Gương mặt cúi sát của Vũ Bùi Chi vặn vẹo, tan chảy, xuyên thẳng vào ký ức nhiều năm trước, chồng khít lên một khung cảnh khác.
Sofa vẫn lạnh lẽo như thế, lớp da bọc băng giá dán chặt vào lưng.
Bóng tối vẫn dày đặc như thế, không đường thoát.
Nhưng điều khác biệt là mùi rượu Absinthe thấm đẫm trong phòng khách trang hoàng lộng lẫy.
Cay nồng, đậm đặc.
Kẻ đã chết kia rất gần cô,
Mùi rượu thuốc lạnh lẽo cũng rất gần cô.
Mùi hương chui vào khoang mũi cô, sộc thẳng lêи đỉиɦ đầu, cô bị kẻ đã chết kia áp chế.
Cổ áo sơ mi đắt tiền xiêu vẹo, môi răng hắn áp vào cổ, vào vai cô.
Cơn đau khắc thành dấu ấn.
Kiêu ngạo, ngang ngược, ác liệt.
Kẻ đã chết ấy khi còn là thiếu niên chưa từng che giấu bản tính của kẻ cướp đoạt.
Miệng hắn lẩm bẩm điều gì đó không rõ, nhưng Truy Liên không có thời gian để nghe, cô không ngừng giãy giụa, nhưng giãy giụa cũng vô ích.
Sương mù che lấp khiến mắt mờ đi, nước mắt rơi xuống dường như làm hắn bỏng rát.
“Khóc cái gì?”
Cần cổ trắng bệch của thiếu niên ngẩng lên, hiện lên đường nét thanh mảnh. Hắn chậc một tiếng, vươn tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô một cách không kiên nhẫn: “Phiền chết đi được.”
Thế là sự điên cuồng của đêm đó cuối cùng dừng lại ở đây.
Sáng hôm sau, hắn tỉnh lại, lại khôi phục bộ mặt thiếu gia cao quý, thái độ dành cho cô chỉ là sự khinh miệt tột cùng.
Mà bản thân cô thì gần như là trốn chạy. Cô nhanh chóng thu dọn hành lý ít ỏi, không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi l*иg son của nhà họ Bùi, trốn khỏi THPT trực thuộc Tây Đinh.
Sau đó, Tuân Lễ, dưới sự giúp đỡ của Tuân Lễ...
“A...” Người chồng phía trên phát ra một một tiếng rêи ɾỉ nhẹ nhàng vặn vẹo như một tiếng thở dài bị bóp nghẹn.
“Bảo bối ngoan, bé ngoan, thật đáng thương... Sao lại khóc nữa rồi?”
Hắn dùng đầu lưỡi cuốn đi giọt nước ướŧ áŧ nơi khóe mắt cô, vẻ mặt đầy thương xót: “Ngoan nào, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.”
Làn sương nước trước mắt bỗng chốc tan biến.
Ác mộng và hiện thực chồng lên nhau.
Cánh tay Truy Liên buông thõng xuống, cẩn thận mò mẫm trên sàn, đầu ngón tay bỗng chạm phải thứ kim loại lạnh buốt.
Là cây kéo!
Nỗi kinh hoàng khổng lồ lập tức phá tan bờ đê lý trí.
Cô siết chặt lấy thứ kim loại lạnh ngắt ấy.
Trước mắt cô là gương mặt Vũ Bùi Chi lại cúi sát xuống. Hắn lại khẽ “À” một tiếng, dường như càng thêm thương hại: “Bảo bối hư, sao còn khóc nữa, không ngoan gì cả.”
Sắc nước mê mị vương trên đầu ngón tay hắn.
Rồi hắn lại chậm rãi đưa những ngón tay ấy lên trước môi mình.
Đầu lưỡi đỏ sẫm đưa ra, cực kỳ chậm rãi liếʍ qua đầu ngón tay, giọng dỗ dành quyến rũ: “Ở đó... Cũng khóc như vậy đi, được không? Hửm?”
Xoẹt!
Tiếng xé toạc của hộp bao bì.
Phập!
Tiếng kéo đâm vào da thịt.
Một thứ gì đó ấm nóng, dính nhớp bắn lên mặt và cổ Truy Liên.
Trước mắt cô, máu từ cẳng tay Vũ Bùi Chi không tuôn ra.
Nhưng biểu cảm trên gương mặt hắn trong khoảnh khắc ấy lại trở nên mờ mịt.
Mùi sắt tanh nồng lan ra.
Động tác của Vũ Bùi Chi đột ngột dừng hẳn. Vẻ thương xót dụ dỗ trên mặt hắn đông cứng rồi vỡ vụn.
Hắn cúi đầu nhìn cẳng tay phải của mình.
Cán kéo kim loại cắm xiên xuyên qua da, máu đỏ tươi trào ra, chảy xuống.
Một giọt.
Rồi lại một giọt.
Máu nhỏ giọt liên hồi nện xuống tấm thảm, loang ra thành một vệt sẫm màu, chậm rãi lan rộng.
Luồng khí u ám, điên cuồng kia đã hoàn toàn rút đi. Chỉ còn lại sự mờ mịt và luống cuống như của một đứa trẻ.
Vũ Bùi Chi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt rời khỏi vết thương, ngơ ngác quét qua phòng khách.
Dưới đất là thùng carton đã mở toang, bên trong dường như chất đầy những chiếc hộp.
Trên sofa là người vợ áo quần xộc xệch đang co quắp bất động.
Cuối cùng, tầm mắt hắn dừng lại trên gương mặt Truy Liên. Sự điên cuồng trong đôi mắt đã rút sạch không còn dấu vết, chỉ còn lại nỗi đau thuần túy và niềm hối hận sâu sắc.