“Bốp!”
Chiếc điện thoại rơi xuống tấm thảm, phát ra một tiếng va chạm trầm nặng.
Vì sao? Vì sao tấm ảnh này lại biến thành hình nền của cô? Rõ ràng lần cuối cô đặt hình nền là ảnh chụp chung của cô và Tuân Lễ.
Răng Truy Liên va vào nhau, phát ra tiếng lách cách khe khẽ. Cô gắng ép nỗi hoảng sợ trong lòng xuống, đứng bật dậy khỏi mép giường, muốn tự mình nhặt lại chiếc điện thoại.
Nhưng Vũ Bùi Chi lại nhanh hơn cô một bước, đã cúi xuống nhặt chiếc điện thoại cũ khỏi tấm thảm.
“...Lúc nãy trượt tay.”
Truy Liên giơ tay muốn lấy lại chiếc điện thoại từ tay hắn, nhưng Vũ Bùi Chi xoay người né đi, nhẹ nhàng tránh khỏi động tác vươn tới của cô.
Đầu ngón tay cô run run: “Bùi Chi?”
“Đợi chút, bẩn rồi.”
Màn hình vẫn chưa tắt. Vũ Bùi Chi giơ ngón tay lên, lau đi lớp bụi vốn dĩ không hề tồn tại trên đó.
Khoảnh khắc cúi đầu, sắc vàng ấy đâm thẳng vào đáy mắt hắn.
Một tiếng thở rất khẽ tràn ra khỏi cổ họng: “À... Đây là?”
Truy Liên mấp máy môi, nói: “Chắc là mấy tấm ảnh tuyên truyền trường học do hội học sinh chụp hồi cấp ba.”
Vũ Bùi Chi trầm ngâm gật đầu: “Vậy à? Thế thì cấp ba của Liên Liên... Cũng khá tốt nhỉ.”
Tốt ư? Tốt ở điểm nào?
Nếu chỉ nói riêng về điều kiện và nguồn lực của THPT trực thuộc Tây Đinh thì đúng là như vậy.
Vì thế Truy Liên đáp: “Cũng được.”
Vũ Bùi Chi bỗng cười nhẹ một tiếng: “Nhưng trông có vẻ Liên Liên không thích nơi đó lắm.”
“Cũng...” Truy Liên hé miệng, lời nói mới ra được một nửa thì nghẹn lại.
THPT trực thuộc Tây Đinh là ngôi trường cấp ba đầu tiên cô theo học năm mười sáu tuổi, khi rời quê đến thành phố S vừa làm vừa học, đó cũng là trường quý tộc tốt nhất thành phố.
Nếu không phải cánh cửa của chiếc xe mui trần màu đỏ tươi kia mở ra, gót giày cao gót bạc mảnh gần mười phân chạm xuống đất. Người phụ nữ váy đỏ dáng cao, tóc uốn sóng lớn màu nâu đưa tay tháo kính râm, mỉm cười rồi gọi thẳng tên cô. Thì vốn dĩ, người ở tầng lớp như cô không nên bước chân vào nơi đó.
Cánh cửa không nên mở ra cho cô, cô không muốn nhắc tới.
Đầu ngón tay Vũ Bùi Chi gõ mạnh lên gương mặt thiếu niên tóc vàng trong ảnh. Âm thanh vẫn rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng, như lời thì thầm giữa những người yêu nhau:
“Vậy người này thì sao? Là bạn học cũ của em à?”
Đó lại là một ký ức mà cô càng không muốn chạm vào.
Truy Liên lại vươn tay, lần nữa muốn lấy lại chiếc điện thoại, giọng càng né tránh hơn: “Đúng... Là bạn học hồi cấp ba.”
Nhưng Vũ Bùi Chi ngước mắt lên, các ngón tay siết chặt chiếc máy hơn.
Truy Liên không rút ra được.
Giọng hắn rất khẽ: “Vậy à?”
“Bạn học đứng gần em như thế này à...”
Ánh nhìn hắn dán chặt lên gò má cô, lạnh lẽo như tẩm độc: “Bạn học khi em ngủ mà nhìn em chằm chằm như thế à...”
“Bạn học vươn tay dài như vậy à...”
“Bạn học gần như dán sát cả người lên em à...”
“Bạn học thích em đến mức đó à...”
...
Như lời cầu nguyện, như lời kết nguyện. Tựa tín đồ quỳ gối thì thầm với chính mình, lại như linh hồn mộng du lạc lối đuổi theo những bóng hình trôi dạt.
Lặp lại từng câu, từng câu một.
Giọng nói càng lúc càng lạnh, trầm dần xuống.
“Vừa tiễn một người đi lại đến một người khác...”
Cho tới khi Vũ Bùi Chi đưa chiếc điện thoại sát trước mặt Truy Liên, màn hình gần như chạm vào sống mũi cô: “Hết người này đến người khác...”
Hắn khẽ cười, thở dài: “Liên Liên, em tốt với anh thật.”
Đầu ngón tay thon dài chạm vào da mặt Truy Liên, nhẹ nhàng vuốt ve.
Ngày càng trở nên âm trầm, càng quỷ quyệt.
Trong sự quỷ quyệt ấy hiện ra một thứ điên cuồng bị dồn nén.
“Nhưng anh thật sự rất buồn.”
Đầu ngón tay miết lên môi Truy Liên, lực đạo tăng dần mang theo ý trừng phạt. Khóe môi Vũ Bùi Chi chậm rãi kéo lên, lộ ra một biểu cảm chẳng giống nụ cười.
“...Nhìn anh đi, chỉ nhìn anh thôi, vì sao không thể chỉ nhìn mỗi anh?”
Ngay khoảnh khắc chuông báo động trong cô vang lên dữ dội, bóng tối đã nặng nề trùm xuống.
Hàng cúc của áo khoác lông trắng bị Vũ Bùi Chi giật phăng, mấy chiếc lăn xuống tấm thảm.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc, những âm thanh nhỏ bé ấy lại vang lên rõ ràng đến rợn người.
Đôi môi lạnh băng, ẩm lạnh của Vũ Bùi Chi áp lên cổ cô. Cùng lúc đó, bàn tay lạnh lẽo kia trượt xuống.
Đầu ngón tay thô ráp nhưng mang theo sức mạnh không cho kháng cự, chậm rãi lần dọc bờ vai, hõm cổ, xương quai xanh của cô.
Từng chút, từng chút, cuối cùng chui vào áo len của cô, men theo đường cong rõ nét của vòng eo mà trượt xuống.
Đó không phải vuốt ve mà là đánh dấu, là khống chế, là xúc phạm.
Đầu ngón tay hắn đã móc tới mép của thứ vải vóc bên trong.
Hơi thở nóng ẩm phả lên mặt cô, đầy nặng nề và kìm nén.
Như con cá bị đóng chặt trên thớt, Truy Liên vùng vẫy trong vô vọng, nhưng cô vẫn không thể ngăn được những ngón tay lạnh lẽo kia sắp sửa xâm nhập sâu hơn.