Chương 14

Vào ngày nhận nuôi của hội bảo vệ động vật, công việc chính của các tình nguyện viên là bố trí địa điểm và giới thiệu với công chúng những con vật đang chờ được nhận nuôi.

Một ngày bận rộn trôi qua, mặt trời cũng đã lặn về tây. Truy Liên vẫn chưa về, còn đang giúp các tình nguyện viên khác cùng nhau thu dọn vật tư.

“Hôm nay nó sao vậy, bồn chồn thế?” Ôn Nhứ ngồi xổm bên cạnh, nhíu mày nhìn Lulu.

Tai Lulu ép sát ra sau, cái đuôi bất an quẫy liên tục. Đôi mắt hổ phách thỉnh thoảng lại liếc về phía rìa khu lều, nơi có cánh rừng bên ngoài, phát ra những tiếng “ư ư” trầm thấp, như đang cảnh cáo.

Truy Liên nhìn theo hướng ánh mắt của nó, nhưng chỉ thấy những bóng cây lay động trong gió.

“Chắc là bị mèo hoang dọa rồi.” Một tình nguyện viên khác - Dì Vương đi tới, trong tay còn ôm một chồng chăn cũ do người hảo tâm quyên góp. “Dạo này khu này không yên ổn lắm. Hôm kia lúc chạng vạng, tôi còn thấy một người kỳ quái mặc đồ đen toàn thân, đứng bên khu nhà kho bỏ hoang gần chung cư mình, trông như ma vậy.”

Nhà kho bỏ hoang là nơi ở gần khu nhà của cô.

Tay Truy Liên đang sắp xếp đồ hơi khựng lại.

“Người kỳ quái?” Cô khẽ hỏi.

“Đúng đó, cao lêu nghêu, đứng im trong bóng tối không nhúc nhích.” Dì Vương hạ giọng: “Tôi gọi một tiếng, bóng người đó biến mất cái vèo, như bốc hơi vậy.”

Một tình nguyện viên khác - Tiểu Lý, cũng ghé lại. Cậu là một chàng trai ngoài hai mươi, mặc áo phông trắng in hình mèo hoạt hình, mày rậm mắt to, gương mặt tuấn tú rất ngay ngắn.

Cậu đang học đại học ở thành phố S, dịp nghỉ đông về nhà nên đến hội bảo vệ động vật địa phương giúp đỡ, đảm nhận vai trò phụ trách một phần công việc.

Tiểu Lý nói: “Nhân dịp nghỉ đông về nhà, em vốn định làm thêm mảng tự truyền thông, quay vài vlog kiểu thám hiểm. Cái nhà kho bỏ hoang đó ban đầu em còn tính chọn làm bối cảnh.”

“Nhưng mọi người đoán xem sao?” Đến đoạn sau, cậu cũng hạ thấp giọng: “Em vừa tới gần đó thôi là đã ngửi thấy một mùi rất lạ bay ra.”

Ôn Nhứ ôm Lulu vào lòng trấn an, nghe vậy liền nói: “Anh Tiểu Lý, cái nhà kho bỏ hoang đó tồn tại nhiều năm rồi, có mùi mốc mùi lạ cũng bình thường mà.”

“Không không không, Ôn Nhứ, em không biết đâu.” Giọng Tiểu Lý nghe có chút hoang mang: “Mùi đó giống rượu thuốc, rất rợn người, với lại...”

Cậu ngập ngừng một chút: “Không hiểu sao vừa ngửi thấy mùi đó là anh đã thấy hơi choáng đầu.”

Rượu thuốc bình thường sẽ không khiến người ta choáng váng. Nhưng nếu là rượu absinthe thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.

Trong absinthe có thành phần gây say và gây ảo giác.

Truy Liên quay sang: “Ôn Nhứ, em cho chị ôm Lulu một lát được không?”

Ôn Nhứ vội đưa Lulu qua: “Chị Liên Liên, đây.”

Truy Liên lại một lần nữa vùi mặt vào bộ lông của Lulu, cố tìm kiếm mùi hương ngọt đắng đan xen mà hôm qua cô đã ngửi thấy. Nhưng lần này, cô không còn bắt được mùi đó nữa.

Ban đầu cô muốn nhờ Tiểu Lý xác nhận xem mùi Lulu dính phải có phải chính là mùi cậu ngửi thấy ở nhà kho bỏ hoang hay không.

Nhưng hương lưu của absinthe quá ngắn.

Truy Liên trả Lulu lại cho Ôn Nhứ. Cô bé lo lắng nhìn cô một cái, rồi nói: “Chị Liên Liên, tối nay em còn phải đi học thêm, không về cùng chị được.”

Ôn Nhứ lại nói tiếp: “Mà giờ cũng muộn rồi, chung cư nhà chị lại gần nhà kho bỏ hoang. Hay là gọi anh Bùi Chi tới đón chị nhé?”

“Chẳng phải hôm trước anh Bùi Chi cũng nói là dạo này trong khu có người lạ lảng vảng sao.”

“...Thôi vậy.” Truy Liên từ chối theo phản xạ, bịa một lý do: “Hôm nay anh ấy ra ngoài vẽ thực tế rồi, chắc vẫn chưa về. Chị tự về được.”

Tiểu Lý giơ tay lên vẫy vẫy: “Em có thể đưa chị Liên Liên về.”

Ôn Nhứ quay sang nhìn Truy Liên, hỏi ý cô: “Chị Liên Liên?”

Truy Liên không có ý kiến gì. Ai đưa cũng như nhau. Cô gật đầu: “Được, vậy cảm ơn em, Tiểu Lý.”

...

Trời chạng vạng tối, sao đêm phủ kín bầu trời. Tiểu Lý dắt xe đạp cùng Truy Liên sóng bước trên con đường về nhà.

Trên đường về, qua những câu chuyện trò rải rác, Truy Liên mới biết tên đầy đủ của Tiểu là Lý Xán.

“Vậy là trước đây chị Liên Liên cũng từng muốn thi vào Đại học S à?” Lý Xán mỉm cười hỏi. Ánh đèn đường vàng vọt rơi xuống gương mặt trẻ trung của cậu, đôi mắt ấy lại sáng đến lấp lánh.

Giống hệt Kiều Tuân Lễ năm xưa.

Mà Đại học S cũng chính là trường cũ của Tuân Lễ.

Thế nên Truy Liên khẽ gật đầu, đáp: “Ừm, nhưng sau đó lại sang Anh học, vì năm lớp mười hai đó...”

Nói tới đây, giọng cô theo bản năng hạ thấp xuống, như bị thứ gì đó chặn ngang.

Lý Xán nhận ra sự khác thường, liền tinh tế chuyển chủ đề: “À đúng rồi, chị Liên Liên, mình thêm WeChat nhé? Lần sau có hoạt động em báo chị luôn, Ôn Nhứ sắp thi đại học rồi, bận lắm.”

Truy Liên do dự trong chốc lát.

Chiếc điện thoại rõ ràng mỏng nhẹ, vậy mà lúc này chiếc điện thoại nằm trong túi lại trở nên nặng trĩu.

“Thêm WeChat à? Chị...”

“Coi như là vì mấy bé thú cưng đi?” Lý Xán chớp mắt, nở nụ cười rạng rỡ: “Tuần sau bọn em còn tới trạm cứu hộ phía đông thành phố giúp đỡ. Ở đó có một chú Golden bị tật nhưng cực kỳ quấn người...”

Trong lòng Truy Liên giằng co một lúc.

Cô nhớ tới buổi sáng khi ra khỏi nhà, Vũ Bùi Chi dịu dàng giúp cô chỉnh lại cổ áo, nhưng năm ngón tay lại như vô tình mà siết khẽ quanh cổ cô.

“Được.” Cuối cùng cô vẫn rút điện thoại ra: “Để chị quét em.”

Nhưng...

Ngay khoảnh khắc đó, từ trong bóng tối vang lên một giọng nói dịu dàng đến cực điểm, song ngữ điệu lại trầm thấp đến rợn người.

“Liên Liên.”

Truy Liên giật mình, tay run lên.

“Bốp.”

Điện thoại rơi xuống nền xi măng.

Màn hình lập tức vỡ nát, những vết nứt như mạng nhện lan ra khắp nơi.

Giống hệt những dây thần kinh trong cô lúc này, bỗng chốc trở nên căng cứng.