“...Lulu?” Truy Liên nhìn chằm chằm con mèo cam trắng trong tay. Đồng tử màu hổ phách của nó khẽ đảo, rồi chăm chăm nhìn sâu vào trong phòng tắm.
Ở đó đặt một chiếc bồn tắm dài màu trắng rất phổ biến, bức tường phía sau lát gạch cùng tông màu với sàn.
“Nhưng cũng bình thường thôi mà!”
Ở phía bên kia, Ôn Nhứ như cảm nhận được bầu không khí có phần kỳ lạ, chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Ai cũng có vòng giao tiếp riêng của mình, anh Bùi Chi cũng không thể nhớ hết bạn bè của chị Liên Liên được đúng không?”
“Được.” Vũ Bùi Chi nói.
“Hả?” Ôn Nhứ nghi ngờ mình nghe nhầm, hỏi lại: “Anh Bùi Chi, vừa rồi anh nói gì cơ?”
Lúc này Truy Liên lại hoàn toàn không chú ý tới cuộc đối thoại bên kia. Cô đã cúi đầu, vùi mặt vào bộ lông của Lulu, đang hít ngửi.
Không đúng, không đúng, không đúng... Bắt được mùi đó rồi... Một chút... Thêm một chút nữa... Cuối cùng cũng nắm được mùi hương vừa ngọt vừa đắng ấy.
Nhưng tại sao trên người Lulu lại có mùi này? Và tại sao trong căn nhà này lại xuất hiện mùi hương vốn thường lẩn quẩn trong cái l*иg giam kia?
Không, có lẽ chỉ là ảo giác.
Rượu absinthe vốn là rượu thuốc, mùi không phải hiếm gặp. Mèo chạy lung tung bên ngoài rất có thể chỉ vô tình dính phải mùi tương tự.
Cô ép bản thân bình tĩnh lại, nhấc mặt khỏi bộ lông của Lulu, lúc này mới phát hiện Vũ Bùi Chi và Ôn Nhứ đều đang nhìn mình.
“Chị Liên Liên!”
Ôn Nhứ có chút lo lắng gọi cô một tiếng, nói: “Lulu bây giờ bẩn lắm, lỡ dính vi khuẩn truyền sang chị thì không tốt đâu. Để em mang nó về tắm sạch sẽ rồi lại đem sang chơi với chị!”
Còn ánh mắt Vũ Bùi Chi thì vẫn dừng trên người Truy Liên, hắn khẽ thở dài, gọi tên cô: “Liên Liên.”
Hắn bước tới, đưa tay xoa đầu con mèo tam thể: “Lần sau đừng chạy lung tung nữa nhé. Vợ tao thích mày như vậy, lỡ mày truyền thứ gì cho cô ấy thì không hay đâu.”
Giọng nói rất dịu dàng, động tác cũng rất nhẹ nhàng. Nhưng Lulu trong lòng Truy Liên ngay khoảnh khắc bị hắn chạm vào lại đột ngột cứng đờ toàn thân.
“Ôn Nhứ.”
Khi hai người tiễn Ôn Nhứ ra khu sảnh ra vào, Truy Liên bỗng lên tiếng gọi cô bé lại.
Ánh nắng từ ô cửa sổ cao chiếu xiên xuống, những hạt bụi li ti lơ lửng chìm nổi trong quầng sáng.
Nửa gương mặt nghiêng của Truy Liên cũng bập bềnh trong thứ ánh sáng vàng ấy.
Vũ Bùi Chi nhìn cô, nhìn chiếc váy ngủ cotton trắng thuần tôn lên mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ, nhìn hàng mi dài rủ xuống, nhìn cả lớp lông tơ mịn màng trên gương mặt cô đều hiện rõ dưới ánh sáng vàng, khiến cả con người cô mềm mại như một thiên thần đang thương xót kẻ có tội.
Cuối cùng, thiên thần cũng cất tiếng.
Cô hỏi: “Cuối tuần này hội tình nguyện bảo vệ động vật của các em có hoạt động gì không?”
Ngay khoảnh khắc đó, kẻ có tội ấy cũng khẽ khàng, gần như không thể nhận ra mà nhếch miệng cười.
...
“Chị Liên Liên, có phải chị với anh Bùi Chi cãi nhau rồi không?”
Trong lều của hội tình nguyện bảo vệ động vật, Ôn Nhứ đưa cho Truy Liên một chiếc áo tình nguyện màu đỏ, rồi xoa xoa cánh tay mình, rõ ràng cô bé vẫn còn hơi sợ hãi.
Truy Liên nhận lấy áo: “Sao em lại hỏi vậy?”
Ôn Nhứ đáp: “Sáng nay em qua tìm chị, em có cảm giác hình như anh Bùi Chi... Không được vui.”
“Vậy sao?” Động tác mặc áo tình nguyện của Truy Liên khựng lại một chút, cô đáp: “Chắc là ảo giác thôi. Lúc em đi, anh ấy còn bảo chị chơi vui vẻ, quen thêm nhiều bạn mới.”
Ôn Nhứ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Thế sao lúc bọn mình đi em lại có cảm giác như lưng mình sắp bị ai đó nhìn xuyên qua vậy.”
Lúc này Truy Liên đang cúi đầu cài cúc áo tình nguyện nên không nghe rõ lắm, bèn hỏi: “Em nói gì cơ?”
Ôn Nhứ: “Không có gì không có gì, chắc là em nghĩ nhiều thôi.”
Anh Bùi Chi tốt như vậy, sao có thể vì chị Liên Liên ra ngoài tham gia một hoạt động mà không vui chứ? Có đâu phải đang diễn tiểu thuyết bệnh kiều.
Ôn Nhứ hất mớ suy nghĩ lộn xộn ấy ra khỏi đầu, cũng không tiếp tục để tâm nữa. Cô bé chạy tới, khoác tay Truy Liên, nói: “Chị Liên Liên, mình đi nhanh đi, hôm nay là ngày nhận nuôi, vui lắm đó!”