Con mèo tam thể màu cam trắng đang nằm sấp trên nền gạch phòng tắm, bộ lông hơi bẩn và rối.
“Lulu, đúng là mày rồi!” Ôn Nhứ vui mừng chạy tới, ôm lấy con mèo tam thể vào lòng, cọ cọ nó liên tục: “Đồ không có lương tâm, lại chạy lung tung! Mất tích lâu như vậy mày trốn đi đâu thế hả!”
Truy Liên và Vũ Bùi Chi cũng bước đến trước cửa phòng tắm.
Lúc nãy, Ôn Nhứ vốn dĩ chuẩn bị rời đi nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu quen thuộc.
Cô bé quay lại hỏi Truy Liên và Vũ Bùi Chi có phải họ nuôi mèo mới không. Khi hai người đều phủ nhận, Ôn Nhứ mới nói: mấy hôm nay Lulu lại mất tích, không biết lại chạy đi đâu.
Phòng tắm rất sạch sẽ, trong không khí phảng phất mùi sữa tắm nhàn nhạt quen thuộc. Nền gạch khô ráo, chỉ có chỗ Lulu nằm mới để lại vài dấu chân bụi mờ.
Vũ Bùi Chi đứng hơi chếch sau lưng Truy Liên. Ánh mắt hắn như vô ý quét qua bên trong phòng tắm, rồi dừng lại trên Ôn Nhứ và con mèo, trên mặt lộ ra một vẻ ngạc nhiên vừa đủ.
“Thì ra đúng là Lulu.”
Ngay sau đó, hắn lại hiện ra nụ cười ôn hòa mang theo chút áy náy: “Xin lỗi nhé, Ôn Nhứ, chắc do cửa ban công nhà anh chị đóng không chặt nên Lulu mới tự chui vào được.”
“Không phải tại hai người đâu ạ!” Ôn Nhứ vội vàng nói: “Lulu vốn là mèo hoang. Nó là do em cứu lúc làʍ t̠ìиɦ nguyện bảo vệ động vật, trước giờ vốn dĩ ba ngày mất tích hai ngày chạy rông!”
Ôn Nhứ le lưỡi: “Nhưng nếu không phải nó ham chạy lung tung thì chắc em cũng chẳng quen được chị Liên Liên đâu. Lần trước nó chạy lên sân thượng khu chung cư, gần như không xuống được, may mà gặp chị Liên Liên ở đó.”
“Ồ?” Vũ Bùi Chi liếc nhìn Lulu đang cuộn tròn trong lòng Ôn Nhứ, khóe môi vẫn mang nụ cười: “Hóa ra em với chị Liên Liên quen nhau như vậy.”
“Ơ.” Ôn Nhứ mở to mắt, có vẻ ngạc nhiên: “Chị Liên Liên chưa kể với anh Bùi Chi à?”
Vũ Bùi Chi quay đầu nhìn Truy Liên một cái, rồi lại nhìn về phía Ôn Nhứ, mỉm cười lắc đầu, giọng như trêu nhẹ: “Chưa đâu, chị Liên Liên của em thích giấu anh mọi chuyện lắm.”
“Em đâu có.” Truy Liên nhẹ giọng phản bác: “Chỉ là chưa kịp nói thôi.”
Những chuyện lặt vặt như cô và Ôn Nhứ quen nhau vì mèo chỉ là một phần rất bình thường trong đời sống thường ngày của cô.
Tất nhiên cô không cố ý giấu chuyện này, quen một người bạn mới là chuyện quá đỗi bình thường, có gì đặc biệt phải báo với chồng mới cưới?
Nhất là một người chồng... Dạo gần đây khiến cô thấy hơi khó thở.
Nhưng câu hỏi vô tình của Ôn Nhứ lúc này lại giống như một mũi kim khẽ chọc thủng thứ cân bằng mong manh nào đó.
“Đúng vậy.” Vũ Bùi Chi vẫn đang cười, nhưng sự u ám đặc quánh nơi đáy mắt lại khó mà che giấu: “Liên Liên lúc nào cũng thế. Có thời gian quen nhiều bạn mới như vậy, nhưng lại chẳng bao giờ có thời gian kể cho anh biết.”
Vô lý.
Từ khi chuyển tới thị trấn biên cương này, ngoài Ôn Nhứ mà cô quen được vì tình cờ nhặt được Lulu thì làm gì còn “bạn mới” nào khác?
Tháng trước, cô đăng ký lớp học làm bánh của khu dân cư, quen một cô gái có nhiều năm kinh nghiệm làm đồ ngọt. Hai người hẹn cuối tuần cùng nghiên cứu công thức mới, kết quả hôm sau cô gái ấy lại bị ngã gãy cổ tay.
Tuần trước nữa, cô vào hiệu sách mua sách, trò chuyện thêm vài câu với ông chủ tiệm. Nhưng chẳng bao lâu sau, tiệm sách ấy đột nhiên đóng cửa, ông chủ cũng không rõ tung tích.
Vì thế Truy Liên không đáp lời, chỉ đưa tay nhận lấy con mèo tam thể từ trong lòng Ôn Nhứ. Ánh mắt cô bất chợt dừng lại ở mảng lông dài vốn màu trắng trên bụng Lulu.
Chỗ đó bị vón cục khá nặng, dính đầy bụi bẩn.
Cô giơ tay lên, định vuốt cho nó tơi ra, nhưng ngay lúc đó lại ngửi thấy một mùi gì đó.
Mùi hương ấy quá nhạt, Truy Liên thậm chí còn chưa kịp bắt lấy cho rõ thì đã thoáng qua mất.
Nhưng cảm giác quen thuộc đã lâu không gặp ấy lại thực sự không phòng bị mà ập thẳng vào khoang mũi cô.
Mùi khá ngọt, xen lẫn hương thảo mộc đắng nhạt, cảm giác mát lạnh, chát gắt của cồn nồng độ cao đã được ngâm kỹ.
Rượu absinthe.