Truy Liên nhìn phong bao dày cộp ấy, trong lòng thoáng qua một cảm giác kỳ lạ.
Nghề họa sĩ của Vũ Bùi Chi có thu nhập khá, gia cảnh cũng tốt. Cha mẹ hắn đều là trí thức lịch sự, từ nhỏ điều kiện kinh tế đã rất ổn nên hắn luôn hào phóng.
Nhưng vì “bồi thường” một cuốn truyện tranh vài chục tệ mà tặng phong bao đủ mua cả trăm cuốn? Kiểu vung tiền kiểu đó không giống hắn.
Trong ấn tượng của cô, Vũ Bùi Chi lúc nào cũng thực tế, rất biết chừng mực.
Hắn sẽ mua cho Tiểu Nhứ một cuốn truyện mới tinh để trả đúng cái bị lấy nhầm, kèm theo một phong bao nhỏ hoặc quà nho nhỏ coi như xin lỗi, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phong bao dày đến mức phô trương như vậy.
Chưa kể, Tiểu Nhứ là học sinh cấp ba, ngày nào cũng phải ra khỏi nhà trước bảy giờ. Vũ Bùi Chi nhanh tay nhanh chân đến mức đó sao? Rõ ràng lúc đó hắn vẫn còn đang ngủ cạnh cô.
Nhưng cũng không chừng là trong lòng hắn thấy áy náy thật nên mới vội vàng chạy đi đưa trả. Dù gì thì Vũ Bùi Chi đúng là không thiếu tiền.
“Không sao đâu.”
Truy Liên không nhận phong bao, cô cân nhắc rồi nói: “Ôn Nhứ, em cứ giữ đi. Có lẽ Bùi Chi nghĩ mình cầm nhầm đồ của em, còn mở ra nữa nên trong lòng không thoải mái.”
“Nhưng mà nhiều quá mà!” Ôn Nhứ vẫn kiên trì, tay giữ phong bao đưa lơ lửng giữa không trung. Gương mặt búng ra sữa đầy vẻ lúng túng chân thành: “Hơn nữa cuốn sách đó...”
Cô bé ghé sát lại gần Truy Liên, hạ giọng, mang theo chút phấn khích của thiếu nữ khi chia sẻ bí mật: “Anh Bùi Chi nói là chị Liên Liên không đọc cuốn truyện đó? Nhưng cuốn [Yêu Thầm 100%] đó thật sự siêu hay luôn!”
“...Thật sao?” Cổ họng Truy Liên khẽ chuyển động.
Ôn Nhứ gật đầu liên tục như gà mổ thóc: “Thật, thật mà! Nam chính tuy hơi hơi tối tăm, hơi hơi bệnh kiều, chiếm hữu mạnh đến đáng sợ, nhưng đối với nữ chính thì siêu, siêu, siêu nuông chiều!”
Ôn Nhứ nói tiếp, mắt sáng rực: “Vì cô ấy mà sống, vì cô ấy mà chết, dốc hết mọi thứ cho cô ấy, chỉ dịu dàng với mỗi mình cô ấy thôi... Ôi kiểu nhân vật như vậy vừa khiến người ta sợ vừa khiến người ta rung động!”
“Chị Liên Liên, chị nói có phải không?”
Ôn Nhứ ôm lấy hai má, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới lãng mạn của truyện tranh, mong chờ Truy Liên đồng cảm.
“Tối tăm”, “bệnh kiều”, “chiếm hữu mạnh đến mức đáng sợ”, “vì cô ấy mà dốc hết tất cả”, “chỉ dịu dàng với một mình cô ấy”...
Những từ đó cứ vang vọng trong đầu Truy Liên. So với sự hào hứng của Ôn Nhứ, cô lại không thể nặn ra nổi một chút cảm xúc.
Gương mặt của kẻ điên đã chết kia lại chợt lóe lên trước mắt cô, thậm chí còn trùng khớp với gương mặt nghiêng đầy mê muội của chồng mình đêm qua khi hắn nghịch tấm gương vỡ dưới ánh trăng.
“Vậy à?” Đầu ngón tay cô vô thức siết vào lòng bàn tay, Truy Liên mỉm cười nhạt: “Dạo này kiểu nam chính này đúng là khá thịnh hành.”
Cô tự nhiên đổi chủ đề: “À đúng rồi, Ôn Nhứ, tác giả tên Cửu Cửu này có xuất bản nhiều truyện chưa?”
“Hình như là chưa đâu!” Ôn Nhứ nghĩ ngợi rồi đáp: “Tập này là tác phẩm đầu tay của tác giả. Em nhớ là bắt đầu từ...”
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ không một tiếng động mở ra.
“Ôn Nhứ đến à?”
Giọng nói ấm áp của Vũ Bùi Chi như gió xuân, theo luồng không khí trôi tới tai hai người ở sảnh ra vào.
Hắn vẫn mặc bộ đồ ở nhà màu xanh ngọc, dáng người cao ráo như trúc xanh; phần đuôi tóc còn hơi ướt, mang theo hơi nước trong trẻo sau khi vừa rửa mặt.
“Đang nói gì mà vui vậy?”
Một nụ cười ôn hòa đến mức không chê vào đâu được hiện ra trên gương mặt hắn.
Hắn bước đến cạnh Truy Liên, cánh tay tự nhiên vòng qua eo cô. Tư thế thân mật đó vốn nên mang lại cảm giác che chở, nhưng khi xuất hiện trên người hắn lại giống như một lời tuyên bố chủ quyền.
Ôn Nhứ thấy hắn liền nhanh chóng lên tiếng: “Anh Bùi Chi! Phong bao anh tặng dày quá rồi! Em thật sự không thể nhận!” Cô bé vội vàng đưa phong bao ra trước: “Em đến chỉ để trả cái này thôi! Với lại... Tiện hỏi xem chị Liên Liên đọc cuốn truyện đó có hay không.”
“Chỉ là chút tấm lòng thôi, Ôn Nhứ đừng từ chối.”
Vũ Bùi Chi không đưa tay nhận phong bao. Hắn mỉm cười đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng mang theo sự điềm đạm như một người anh: “Anh lấy nhầm đồ của em mà còn để em phải chạy sang tận đây, là bọn anh thấy ngại mới đúng.”
Vũ Bùi Chi nói tiếp: “Cứ nhận đi, mua thứ em thích, hoặc mua thêm vài cuốn truyện tranh cũng được.”
“Nhưng mà Ôn Nhứ, em vừa nói nam chính cuốn truyện đó thuộc kiểu bệnh kiều? Chiếm hữu mạnh đến mức đáng sợ?”
Ôn Nhứ ngượng ngùng gãi đầu: “Đúng... Đúng ạ...Truyện hư cấu mà.”
“Vậy à.”
Vũ Bùi Chi khẽ cười. Rõ ràng là hắn trả lời Ôn Nhứ nhưng ánh mắt lại dừng trên mặt Truy Liên trước, nơi đáy mắt thoáng lướt qua một bóng tối khó nhận ra, rồi hắn mới thu ánh nhìn về phía Ôn Nhứ.
Hắn hơi nghiêng đầu, như chỉ đơn thuần tò mò: “Nhưng kiểu tính cách đó ngoài đời thật đâu ai thích được, đúng không? Con gái vẫn nên tránh xa kiểu người như vậy, nguy hiểm lắm.”
Truyện là truyện, đời thực là đời thực, lý lẽ này Ôn Nhứ còn hiểu hơn ai hết.
“Vâng! Anh Bùi Chi nói đúng! Truyện thì đọc cho vui thôi, chứ ngoài đời mà gặp thì chắc em báo cảnh sát ngay!” Cô bé nghiêm túc gật đầu.
Còn Vũ Bùi Chi thì cúi xuống nhìn người vợ vẫn được nửa ôm trong vòng tay, từ nãy tới giờ không nói gì.
Hắn nhẹ nhàng vén một lọn tóc rơi bên má cô ra sau tai, giọng nói dịu dàng: “Liên Liên, em thấy đúng không?”
Trong vòng tay ôm hờ ấy, cơ thể Truy Liên hơi cứng lại. Cô chỉ có thể mơ hồ đáp một tiếng “Ừm”. Những lời Vũ Bùi Chi nói đều đúng đến mức không thể bắt bẻ, nhưng chúng lọt vào tai cô lại mang theo một sự... Kỳ quái.
Vũ Bùi Chi lại mỉm cười hài lòng, rồi như chợt nhớ ra điều gì, hắn quay sang dặn Ôn Nhứ: “À đúng rồi, Ôn Nhứ, anh nghe bên ban quản lý nói gần đây trong khu có người lạ lảng vảng, còn mất mấy bộ đồ phơi bên ngoài nữa.”
“Dạo này trời tối sớm. Em là con gái, tan học về nhớ cẩn thận, đừng lang thang ngoài đường quá lâu, nhất là mấy đoạn đường vắng.” Lời nhắc nhở nghe rất tự nhiên, đầy sự quan tâm.
“Á?” Ôn Nhứ vỗ ngực, rõ ràng là cô bé đã bị dọa: “Vậy dạo này em sẽ chú ý hơn!”
“Nhưng mà cảm ơn anh Bùi Chi đã nhắc em!” Cô bé cẩn thận cất phong bao vào balo rồi nói: “Thế em không làm phiền nữa, em về đây! Bye bye chị Liên Liên! Bye bye anh Bùi Chi!”
Cô bé vẫy tay với Truy Liên, đang lon ton chuẩn bị chạy ra ngoài thì...
“Meo.”
Một tiếng kêu vang lên.
Âm thanh truyền tới từ hướng phòng tắm.
“Hả?” Ôn Nhứ vừa xoay người định bước ra cửa liền khựng lại: “Tiếng này...”