Chương 9

Việc anh tiếp quản tập đoàn đồng nghĩa với chuyện lớn nhỏ trong nhà, anh đều có quyền quyết. Mấy đứa em họ nhỏ tuổi thì mừng ra mặt, đứa nào cũng lanh lợi. Việc cha mẹ không đồng ý, chỉ cần chạy đến nũng nịu với Trần Ngôn Tứ, anh gật đầu một cái, trợ lý lập tức sắp xếp xong xuôi.

Nhưng Ôn Thư Hàm hiểu, vẻ “dễ nói chuyện” ấy chỉ vì anh lười để tâm.

Dù sao cũng chẳng thiếu tiền, chuyện có thể giải quyết bằng tiền, anh chẳng buồn tốn thêm lời nào.

Vừa bước vào nhà, cô thay giày. Trong sảnh lớn, mấy đứa trẻ con đang đùa giỡn rượt đuổi, một bé gái nhà họ chạy lại ôm lấy cô: “Chị Thư Hàm!”

Cô cúi người ôm lại, nhẹ nhàng xoa đầu bé.

Cánh cửa lớn phía sau khép lại, bên tai vang lên tiếng ô gập lại.

Mấy đứa nhỏ reo lên: “Anh họ!”

Trần Ngôn Tứ chẳng buồn trả lời, chỉ cởϊ áσ vest, lộ ra lớp sơ mi đen bên trong với chất liệu mềm mượt rủ xuống đẹp mắt, khuy áo cũng được tháo hai nút.

Anh không thích đeo trang sức, cổ không đeo dây chuyền, chỉ có hõm giữa xương quai xanh lún xuống một đường sâu, bị chiếc cằm nghiêng đổ bóng phủ nhẹ, yết hầu cũng chìm trong vùng tối đó.

Ôn Thư Hàm ở khoảng cách gần, có thể ngửi thấy mùi hương đậm nét nam tính, mang theo chút xâm lược khiến cô vô thức muốn tránh xa. Cô nhẹ nhàng dỗ mấy đứa trẻ rồi lấy cớ lên lầu thăm ông nội, nhân cơ hội rút lui trước.

Mới đi được mấy bước, một đám "máy đốt tiền mini" đã ùa tới vây lấy Trần Ngôn Tứ.

“Anh họ ơi! Em muốn ngồi hàng đầu concert của idol ở Singapore! Còn muốn chụp ảnh riêng nữa!”

“Anh họ! Có một loại nước hoa bản giới hạn, anh giúp em mua được không?”

Không rõ Trần Ngôn Tứ có thật sự nghe hay không, chỉ thấy anh đưa áo vest vừa cởi cho một người giúp việc trẻ, tay kia thì lướt điện thoại, vừa đi vào trong nhà.

Mấy đứa nhỏ phía sau chẳng khác gì một lũ đồ chơi được lên dây cót, ríu rít bám theo anh.

Một vài đứa biết quan sát sắc mặt, thấy hôm nay anh có vẻ không vui, đều hơi sợ, vội ngậm miệng, không dám đòi hỏi thêm.

Nhưng vẫn có đứa phản ứng chậm, liều mình thử vận may: “Anh họ! Em muốn đi câu cá ngoài khơi trên du thuyền Trần Hi!”

Vừa nghe đến “Trần Hi”, bước chân đang leo lên lầu của Ôn Thư Hàm bỗng khựng lại.

“Chuyện khác thì được.”

Giọng anh thờ ơ vang lên từ phía sau, vọng lại trong đại sảnh rộng lớn, để lại một tầng âm vang nhẹ.

“Du thuyền Trần Hi thì không.”



Ôn Thư Hàm gõ nhẹ lên cửa thư phòng.

Bên trong vọng ra một giọng nói hiền từ: “Vào đi.”

Cửa mở, bên trong căn phòng thoảng mùi trầm hương, một nửa cây nhang đang cháy dở. Làn khói mỏng lượn lờ giữa những món đồ cổ trang trí xung quanh, mùi đàn hương phảng phất một nét tĩnh lặng thiền vị.

Trần Từ Viễn đã làm phẫu thuật bắc cầu tim cách đây hai năm, từ đó rất ít ra ngoài, thường ngày thích chép kinh Phật để dưỡng tâm, dưỡng khí.

Như thường lệ, Ôn Thư Hàm giúp ông cụ sắp xếp lại chồng kinh văn đã chép xong, đứng bên bàn giấy trò chuyện với ông cụ.

Ông cụ cầm bút viết xuống một dòng chữ, vào thẳng vấn đề: “Hàm Hàm này, có muốn dọn về nhà ở luôn không?”

Cô chậm rãi gấp xếp tờ giấy Tuyên, suy nghĩ một chút rồi dịu giọng đáp: “Không đâu ông ạ, con ở căn hộ vẫn ổn lắm. Tập múa cũng tiện hơn.”

Trần Từ Viễn trầm ngâm vài giây, bật cười nhẹ đầy bất lực: “Haizz, năm đó Ngôn Tứ vừa ra nước ngoài, con cũng lập tức chuyển ra ngoài ở, ông vẫn luôn thấy trống trải lắm. Giờ hiếm khi nó về nước, hai đứa dọn về đây ở thêm thời gian đi, cho ông vui.”

Ôn Thư Hàm hơi khựng lại.

Cô xưa nay luôn thuận theo ý người lớn, đành dẹp bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, gật đầu vâng lời: “Vâng, con nghe ông.”

Dường như Trần Từ Viễn nhận ra điều gì từ biểu cảm của cô, nhẹ nhàng hỏi: “Con với Ngôn Tứ... vẫn chưa hòa thuận sao?”

Không gian im ắng vài giây.

“Bọn con... cũng bình thường ạ.” Ôn Thư Hàm hơi chột dạ, bổ sung thêm: “Chỉ là... không thân lắm thôi.”

Nghe vậy, Trần Từ Viễn nói như có điều suy nghĩ: “Ngôn Tứ càng lớn càng giống cha nó, tính khí cũng chẳng dễ gần. Sau này con cứ cư xử bình thường với nó là được. Nếu nó có bắt nạt con, cứ nói với ông.”

Ôn Thư Hàm ngẩn ra một thoáng, rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Cửa thư phòng khép hờ, dưới lầu vọng lên tiếng ồn:

“Bùi Gia Ngạn, giỏi nhỉ! Mấy thứ đó cũng dám nghịch hả?!”

Âm thanh vang dội cả tầng, Trần Từ Viễn đã quen, vừa chấm mực vào bút vừa hỏi như thói quen: “Lại gây chuyện gì nữa đây?”

Ôn Thư Hàm xếp ngay ngắn tập giấy Tuyên.

“Con xuống xem một chút.”

Bên cầu thang xoắn, Bùi Gia Ngạn đang bị mẹ mình túm lấy, quay vòng vòng tại chỗ, mặt đỏ bừng vì xấu hổ: “Mẹ, mẹ ơi! Con không chơi đồ thật đâu! Đó là súng giả! Mấy cái mô hình thôi! Anh họ mới là người chơi đồ thật ấy!”

Trần Tri Đường bực không chịu được cái thằng con rắc rối: “Con còn so với anh họ được à?! Học cái tốt không học, suốt ngày học mấy cái thói hư tật xấu!”

Ôn Thư Hàm men theo thành cầu thang chậm rãi đi xuống, từ xa đã thấy một dáng người cao ráo đứng lặng lẽ.