Mưa nhẹ lất phất, lướt qua mặt.
Ôn Thư Hàm khép cửa xe lại, hơi thở tan ra như sương mờ trước mắt.
“Dì Đường.”
Trần Tri Đường cầm ô bước nhanh tới, bộ váy kẻ caro mang nét đoan trang, chững chạc. Không giống một người cô nhỏ tuổi trong nhà, mà giống như chị cả nghiêm khắc nhưng không hà khắc.
“Ôi chao, để dì nhìn con xem nào.” Trần Tri Đường đã lâu không gặp cô, mấy bước cuối cùng gần như chạy vội, xót xa nâng gương mặt cô lên: “Lại gầy đi rồi, dạo này có ăn uống đàng hoàng không đó?”
Ôn Thư Hàm ngoan ngoãn gật đầu: “Dì yên tâm, con vẫn khỏe mà.”
Sau vài câu thăm hỏi ngắn gọn, phía sau có người mở cửa bước xuống.
Chiếc ô trong tay anh bật ra “xoạch” một tiếng giòn vang, mưa rơi theo gọng ô sắc bén, bắn vài giọt lên mắt cá chân cô.
Lạnh buốt.
“Ừ, đúng lúc quá.” Trần Tri Đường liếc về phía sau vai cô: “Ngôn Tứ, con đi vào với em trước đi, cô ra cổng đón thằng nhóc kia.”
Từ phía sau vọng lại một tiếng “Vâng” lạnh nhạt.
Dì Đường rời đi, chiếc ô trên đầu Ôn Thư Hàm được thay bằng màu đen.
Ánh đèn vàng ấm từ cột đèn đường phủ xuống, kéo dài hai chiếc bóng đan chồng lên nhau, loang trên lớp lá khô thấm đẫm nước mưa.
Cô đứng yên một lát rồi cúi đầu bước đi.
Nhịp bước hai người không đồng đều — anh cao, chân dài, lúc nào đi cũng nhanh hơn cô một nhịp.
Ôn Thư Hàm vừa tập múa cả ngày, bắp chân như muốn nhũn ra vì độ ẩm trong không khí mưa.
Đoạn đường tới cổng vẫn còn xa, cô vừa đi vừa khẽ thở dài: “Đi chậm chút...”
Trần Ngôn Tứ đang đi thì dừng lại, tay vẫn đút túi quần. Anh nghe thấy nhưng có vẻ chẳng để tâm mấy.
Anh quay đầu lại, cô cũng lập tức dừng bước. Ngẩng lên, ánh mắt vô tình chạm vào ánh nhìn lạnh lẽo không gợn sóng của anh.
Khi Trần Ngôn Tứ nhìn người khác với dáng vẻ ấy, luôn có cảm giác áp lực như bị soi xét từ trên cao.
Không khí đông cứng vài giây, anh khẽ gõ ngón tay vào mép cán ô: “Hay là... em cầm đi?”
“...Vậy thì đưa em.”
Cô bước lên, tay nắm lấy phần giữa cán ô, kéo mạnh, muốn lấy từ tay anh.
Không ngờ anh ngược lại giật lại một cái.
Cả người cô loạng choạng ngả về phía trước, hương thơm lạnh lẽo từ người anh lập tức bao trùm lấy cô.
Trần Ngôn Tứ dễ dàng giữ lấy vai cô, ngay khoảnh khắc đó tiếng mưa dường như cũng ngưng bặt. Ôn Thư Hàm sững người một giây, rồi nhanh chóng lấy lại thăng bằng.
Anh buông tay.
“Ôn Thư Hàm.” Giọng nói uể oải vang lên từ trên đỉnh đầu cô, mang theo ý cười nhàn nhạt đầy trêu chọc: “Hai năm rồi, em cũng chẳng tiến bộ gì mấy.”
Vừa bị anh trêu đùa một phen, Ôn Thư Hàm vốn đã không vui, giờ lại càng thấy nghẹn trong lòng.
Thế nhưng giọng cô quen mềm mỏng, dù tức giận cũng chỉ nhẹ nhàng mà ngoan ngoãn: “Ừm... mỗi ngày em chỉ biết tập múa, đâu có thời gian bay sang đầu bên kia Trái Đất ngắm cực quang, cũng chẳng có thời gian trượt tuyết ở Thụy Sĩ nên đương nhiên chẳng tiến bộ được gì rồi.”
Những gì cô nói đều là mấy thú vui tiêu khiển trong lúc rảnh rỗi của anh và đám bạn ăn chơi khi anh học cao học bên châu Âu.
Khoảng cách vừa rút ngắn, cảm giác quen thuộc như hằn trong trí nhớ lập tức ùa về.
Ánh trăng đổ xuống gương mặt anh, để lại những vùng sáng tối mờ ảo. Ở cổ tay, chiếc khuy áo phản chiếu ánh sáng lạnh, bàn tay nổi rõ gân cốt càng khiến cán ô mảnh mai trông như có thể gãy bất cứ lúc nào.
Anh bật cười khẽ.
“Em quan tâm anh đến vậy à?”
Giọng điệu nhẹ như không nhưng lại vô hình mang theo chút dò xét.
Ôn Thư Hàm hơi bất ngờ, khẽ nhướng mày: “Anh nghĩ nhiều rồi.”
Lúc này mưa đã nhỏ đến mức khó nhìn thấy, cô vòng qua người anh, lướt đi về phía trước.
Nếu không vì những bữa cơm gia đình định kỳ, có lẽ cô và Trần Ngôn Tứ đã không còn bất kỳ giao điểm nào trong cuộc sống.
Những buổi tiệc gia đình là một quy tắc bất thành văn của nhà họ Trần.
Tuy gia tộc lớn thường có không ít chuyện đấu đá ngầm nhưng nhà họ Trần lại xem như một dòng nước trong.
Ngật Tùng là nền tảng vững chắc của nhà họ Trần — tập đoàn được thành lập tại New York từ những năm 80, từng trải qua bao đợt khủng hoảng bong bóng kinh tế mà vẫn đứng vững, các đối thủ lần lượt thất trận, chỉ riêng nó giữ vững thế thượng phong. Đến đầu thế kỷ 21, Ngật Tùng thuận lợi niêm yết, đặt trụ sở tại Hoài Kinh. Ngành nghề bao phủ đủ mọi lĩnh vực: công nghệ, y tế, giải trí, dịch vụ... Không gì là Ngật Tùng không dám làm, cũng chẳng có gì là không hiểu rõ.
Tuy hệ thống phân nhánh nhiều nhưng quyền lực lại tập trung — trong nội bộ gia tộc, ai nắm quyền, người đó có tiếng nói cuối cùng.
Dù chỉ chạm vào một góc nhỏ thôi, cũng đủ ăn no cả đời nên chẳng mấy ai giành giật. Ngay cả việc làm một người vô danh đứng sau người gánh vác cũng chẳng sao, chỉ cần biết “quan hệ” ra sao, miễn là có dính, là có phần.
Trần Ngôn Tứ sau hai năm ở châu Âu, trở về đã thuận lợi ngồi vững vị trí, đúng như mọi người dự đoán.
Còn trẻ thì sao? Không ai dám dị nghị, bởi trí lực và bản lĩnh của anh không ai theo kịp.