Chương 6

Vì quá quen thuộc cơ thể nhau, chỉ một cử động nhỏ cũng đủ làm cô dao động cả cảm xúc.

Vô số ngày đêm điên cuồng lướt qua đầu.

Mọi thứ bắt đầu từ năm cô mười bốn tuổi, khi cha Ôn qua đời vì bệnh tim, tang lễ được họ hàng tổ chức sơ sài cho xong.

Mọi người quan tâm đến phòng khám nhỏ mà ông Ôn để lại và phần tài sản chưa kịp phân chia, chẳng ai để ý đến cô bé đang bối rối và lạc lõng đứng một góc.

Cho đến khi có một cuộc gọi vang lên: “Hàm Hàm đừng sợ, ông nội đến đón con đây!”

Tình nghĩa chiến hữu giữa hai thế hệ gần như đã bị lãng quên lại mang đến một cơn mưa đúng lúc.

Hôm đó, Trần Từ Viễn xuất phát từ Hoài Kinh, đi gần ngàn cây số từ Bắc vào Nam để đón cô.

Mùa hè như lò lửa ở Giang Thành vẫn chưa kết thúc, ánh nắng trong khu dân cư gay gắt đến chói mắt.

Người qua đường thấy trước cửa nhà họ Ôn đậu một dãy xe sang thì ngạc nhiên: “Trời ơi, là họ hàng xa nhà ông Ôn à? Ghê gớm quá nha.”

“Không phải đâu, chẳng lẽ mẹ ruột nó kiếm được tiền, giờ quay về đón con hả?”

“Sao có thể, bà ấy sớm đã gả sang nước ngoài rồi, đến con gái cũng chẳng thèm nhận.”

“Haiz, con bé ngoan thế mà khổ, tôi nhìn còn thấy xót.”

...

Những lời bàn tán dần trôi xa, bóng cây trong sân lay động, một làn nóng hầm hập như đọng lại giữa không khí.

Nhà họ Trần đưa theo mấy người đàn ông mặc vest đen, phụ trách chuyển dọn hành lý đã được đóng gói sẵn, hết lượt này đến lượt khác ra vào.

Hành lang và cầu thang của ngôi biệt thự nhỏ khá hẹp, lúc mọi người khuân đồ đi qua, vừa đúng lúc Ôn Thư Hàm xuống lầu, cô đứng nghiêng người tránh ở bậc thang giữa chừng, họ lịch sự mỉm cười với cô.

Cô không quen mặt người lạ, đứng yên một lúc với vẻ mơ hồ, ánh mắt lơ đãng dừng lại nơi khung cửa sổ hình vòm, nhìn ra ngoài sân.

Một chiếc Bentley Bentayga màu sẫm đậu dưới bóng cây, cửa kính xe mờ mờ, thiếu niên ngồi trong băng ghế sau tựa đầu vào ghế, thần sắc uể oải, vừa nghịch điện thoại vừa hưởng máy lạnh. Một tay chống trán, cổ hơi cúi xuống, cổ áo chiếc áo thun trắng hơi tụt xuống để lộ phần xương sống mảnh mai và đường cong sống lưng rõ nét.

Đại thiếu gia chẳng hề bận tâm đến chuyện bên ngoài, mãi đến khi ông nội Trần Từ Viễn chống nạnh bước đến gần, gõ mạnh mấy cái lên cửa kính xe.

Cậu thiếu niên vẫn giữ dáng vẻ thảnh thơi hạ kính xuống, vừa ngẩng đầu lên đã bị ánh nắng gay gắt đâm thẳng vào mắt, đôi mày rậm cau lại, trông như cả thế giới này đều đang khiến anh thấy khó chịu.

Ông nội nhướng mày quát: “Đừng có ngồi không! Vào trong giúp em gái mang hành lý!”

Thật ra hành lý cũng đã chuyển xong từ lâu, nếu nói còn lại thứ gì thì chỉ có chiếc ba lô hồng mà Ôn Thư Hàm đang ôm trong lòng.

Ấy vậy mà anh thực sự đi về phía cô, vẻ mặt chẳng rõ là tình nguyện hay miễn cưỡng.

Giữa cầu thang, hai người đứng một cao một thấp, cách nhau nửa bóng đổ, ánh mắt giao nhau trong lặng thinh.

“Cái này... để em tự xách là được rồi.” Cô ôm chặt ba lô, giọng nói dịu dàng như áng mây mỏng ngoài cửa sổ.

Đối phương không đáp, ánh mắt mệt mỏi lười nhác đánh giá cô.

Cô gái mười bốn tuổi, mặc đồng phục váy phối màu trắng xám, chân khép hờ, dáng vẻ mảnh mai, trong mắt còn phảng phất nét ngại ngùng.

Với chiều cao của anh, khi nhìn xuống liền bắt gặp đôi mắt long lanh trong veo, gương mặt trắng trẻo nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay – như thể trước mặt anh là một đám mây bông biết nói.

Trần Ngôn Tứ hơi nhướng mày.

Ôn Thư Hàm nào hay biết đối phương đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy chiều cao của người này thật khiến người ta có cảm giác áp lực, nói ít, ánh mắt lạnh lùng, nếu có gặp ngoài đường nhất định cô sẽ tránh thật xa.

Cả hai đều im lặng, cô đứng yên, anh bỏ tay vào túi quần, vẻ điềm nhiên như đang đợi cô nhúc nhích trước.

Sau một hồi giằng co, anh híp mắt một cái, rồi bất ngờ cúi người tới gần.

Không khí ngột ngạt bị hơi thở giao nhau khuấy động, đúng khoảnh khắc đối diện, anh chợt nhấc mí mắt lên. Ôn Thư Hàm theo phản xạ nín thở, lùi lại hai bước, trùng khớp với từng nhịp đập tim.

Đôi mắt long lanh khẽ run rẩy, phản chiếu nụ cười nghịch ngợm của anh.

Cổ họng cô khô khốc.

Về sau nhớ lại mới nhận ra thì ra cái vẻ đẹp mang tính xâm lược ấy, từ khi anh còn là thiếu niên đã bắt đầu hình thành.

Anh hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên.

“Hóa ra, em cũng biết động đấy à?”

Trọng âm đặt ở từ “biết”, chẳng rõ là đang giễu hay trêu chọc.

Ôn Thư Hàm có phần không vui, mím môi dưới, cúi đầu bước nhanh lướt qua anh.

“Phiền phức.”

Một tiếng hờ hững, khinh bạc vang lên phía sau, cô siết chặt quai ba lô, giả vờ không nghe thấy.

Ấn tượng đầu tiên về Trần Ngôn Tứ kết thúc ở đó – không mấy tốt đẹp.

Tính tình cô vốn hiền lành, lại hiểu rõ bản thân chỉ là người sống nhờ nhà họ Trần nên sau khi chuyển đến, ngày nào cũng dè dặt cẩn trọng, nhanh chóng trở thành đứa trẻ ngoan nhất nhà.

So với Trần Ngôn Tứ, rõ ràng là một trời một vực, đến cả thầy bói đến cũng sẽ nói hai người này bẩm sinh khắc nhau.

Thế nhưng, càng khắc lại càng phải tiếp xúc nhiều, thậm chí hai phòng ngủ cũng nằm sát vách, lý do là để “anh em” tiện chăm sóc lẫn nhau.

Ông nội cũng thường dặn dò cô, đừng ngại làm phiền người khác, có việc gì thì bảo anh trai giúp.

Trần Ngôn Tứ lớn hơn cô hai tuổi, nói theo lý thì cô nên gọi một tiếng “anh”.

Chỉ là lần đầu mở miệng, có chút ngượng ngùng.

Hôm đó chạng vạng, cô sang phòng bên cạnh gõ cửa, mất ba phút đấu tranh tư tưởng, môi trên môi dưới chạm nhau mấy lần, cuối cùng mới khẽ nói: “Anh trai... ăn cơm rồi ạ.”

Không ai đáp lại, cô lại gọi.

“Anh ơi?”

Tiếng khóa cửa “cạch” một cái vang lên.

Cửa mở, một bóng người cao lớn hiện ra trước mặt, mái tóc ngắn đen nhánh hơi rối, còn vương hơi ướt, được anh tiện tay lau sơ bằng chiếc khăn trắng muốt.

Trong lúc cử động hỗn loạn, những giọt nước mát lạnh bắn lên trán cô.

Lông mi khẽ run, ánh mắt cô ngơ ngác ngước lên — đập vào mắt là một ánh nhìn lãnh đạm, xen lẫn chút khó chịu vì bị làm phiền.

Chỉ vài giây chạm mắt, cô đã dửng dưng dời mắt đi trước.