Chương 4

Trên cửa kính loang loáng vệt mưa nhòe nhoẹt, ngoài cửa xe là những mảng ánh sáng neon lướt qua, hàng cây ngô đồng bên đường nối dài vun vυ"t lao về phía sau.

“Bên ngoài có gì hấp dẫn em vậy?”

Ôn Thư Hàm sững người.

Anh đang nói với ai?

“Đang nói với em đấy.”

“... Không có gì cả.” Cô đáp khẽ, giọng nói mềm nhẹ.

Đây là lần đầu tiên hai người trò chuyện lại sau hai năm xa cách.

Nhưng so với mười năm quen biết, hai năm ấy dường như chẳng đáng để nhắc tới.

Trên gương mặt điềm tĩnh của Trần Ngôn Tứ không hiện ra chút dao động nào, giọng nói mang vẻ tùy ý như thể chỉ tìm ai đó để gϊếŧ thời gian khi buồn chán: “Cổ em không không mỏi à?”

Một thoáng ngập ngừng, Ôn Thư Hàm thu lại ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ, miễn cưỡng quay đầu lại, cứng rắn trả lời: “Không mỏi.”

Anh khẽ cười.

Tiếng cười thấp và ngắn, mang chút mỉa mai nhẹ nhàng.

Cô lén liếc anh một cái.

Trần Ngôn Tứ vẫn tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi, góc nghiêng được phản chiếu mờ mờ trên kính xe, những đường nét cứng cáp, nổi bật, đầy cuốn hút.

Trên người anh luôn có một loại khí chất mâu thuẫn nhưng hài hòa — vẻ trưởng thành đúng mực của một người đàn ông hai mươi sáu tuổi, lại thấp thoáng cái thần thái phóng khoáng, bất kham của một thiếu niên mười tám tuổi ngày xưa. Tất cả những điều đó hòa quyện cùng sự tự tại, kiêu ngạo đến mức không thể kiềm chế, hiện rõ như mũi kim nhọn sắc bén không giấu được.

Những ngông cuồng và kiêu ngạo thuở trẻ giờ hóa thành điềm tĩnh lạnh lùng. Phần lớn thời gian anh chẳng thích nói nhiều, mang trong mình sự lười biếng, thờ ơ và có phần cao ngạo, như thể mãi mãi chỉ nhìn về phía trước, chẳng bao giờ bận tâm níu giữ chuyện cũ.

Ôn Thư Hàm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, phát hiện đoạn đường về nhà cũ vẫn còn rất dài.

Lần đầu tiên cô thấy tốc độ xe chạy quá chậm.

Từng làn hương như có như không lặng lẽ lan tỏa — mùi nước hoa trên người cô và anh, giao hòa trong không khí trầm mặc của khoang xe phía sau.

Điện thoại khẽ rung trong lòng bàn tay.

Ôn Thư Hàm mở nhóm chat “Có phúc cùng hưởng, có họa out nhóm (3)”, giao diện hiện lên một đường link.

Là một bức ảnh chụp từ xa, mờ nhòe, được đăng trên mạng xã hội. Chỉ trong nửa tiếng, lượt thích và bình luận đã tăng chóng mặt.

Bối cảnh là trung tâm nhà hát lớn, trong ảnh là một gương mặt vừa quen thuộc vừa lạnh lùng, anh ngồi ở hàng ghế khán giả tối đèn, ánh mắt lười nhác rơi trên sân khấu.