Chương 3

Nhà hát trung tâm nằm trên đường Kim Đồng, mang phong cách giao thoa giữa Trung Quốc và phương Tây. Bên ngoài nhà hát được bao quanh bởi những công trình mang phong cách cổ điển, dưới màn mưa ánh đèn phản chiếu như từng mảnh vàng vụn lay động trong không trung.

Ôn Thư Hàm bước xuống bậc thềm, dáng đi nhẹ nhàng băng qua hai con sư tử đá oai vệ trước cửa, quấn chặt tấm khăn choàng màu nhạt trong gió lạnh, hướng đến chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen đỗ không xa phía trước.

Mưa rơi lất phất, trợ lý Khâu kịp thời xuống xe che dù, đồng thời mở cửa ghế sau cho cô.

Ôn Thư Hàm hơi ngập ngừng rồi cúi người bước vào.

Ngay khi cửa xe khép lại, mùi gỗ tùng bách thanh lạnh và cay đặc trưng lẫn hương lá cam diệp – hương thơm hai năm rồi không gặp – phảng phất quanh chóp mũi.

Cô cố tình không nhìn người bên cạnh, lặng lẽ chỉnh lại tà váy.

Xe khởi động, không khí ở khoang sau chợt như đông cứng lại, ánh trăng lờ mờ chiếu loang loáng trong không gian mờ tối.

Người đàn ông bên cạnh nhắm mắt giả vờ ngủ, chân vắt chéo, áo vest màu sẫm vẫn chưa thay, cúc áo khoác mở bung tùy tiện. Không có vẻ nho nhã gì, ngược lại càng toát lên sự phóng túng, bất cần của một kẻ từng trải.

Ôn Thư Hàm khẽ khép gối lại, vô thức nghiêng người về phía cửa xe.

Trợ lý Khâu vừa lái xe vừa lén liếc gương chiếu hậu, luôn cảm thấy bầu không khí ở ghế sau có gì là lạ.

Vài phút sau, trợ lý nghe điện thoại xong, liền chuyển lời ra sau: “Trần tổng, ông Tào muốn hẹn ngài ăn một bữa, về chuyện tái cơ cấu hội đồng quản trị bên đó, ông ấy muốn xin ý kiến của ngài.”

Trần Ngôn Tứ chẳng buồn nhúc nhích mí mắt.

Trong xe yên lặng lạnh lẽo mấy giây.

“Ông Tào nào?”

Giọng nói có phần uể oải vang lên sát bên tai, quen thuộc mà xa cách đã lâu, âm cuối trầm khàn, như lượn quanh rìa dây thần kinh cô một vòng, khiến người tê dại.

Ôn Thư Hàm vô thức đưa tay vân vê dái tai, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trợ lý đáp: “Là ông Tào bên Truyền thông Húc Thăng.”

Nghe vậy, Trần Ngôn Tứ như chẳng mấy hứng thú, cả người lười biếng đắm mình trong bóng tối nhàn nhạt phía sau xe, bật cười khẽ một tiếng, giọng điệu thong thả: “Báo cáo tài chính của Húc Thăng thủng lỗ còn to hơn mặt ông ta, còn muốn ăn cơm à? Ăn gì, cơm tù à?”

Ngừng lại chốc lát, trợ lý nghiêm mặt gật đầu: “Hiểu rồi, tôi sẽ nhắc ông Tào.”

Ôn Thư Hàm âm thầm đoán, chẳng lẽ mình vừa nghe thấy bí mật thương mại gì? Nếu Húc Thăng có rủi ro tài chính thì sao lại muốn thâu tóm?

Thôi bỏ đi, chẳng liên quan gì đến cô. Giới tư bản đi từng nước cờ đều có tính toán, sẽ không làm ăn lỗ vốn.