Chương 2

Thay đồ và tẩy trang xong, trong tủ đồ điện thoại vang lên, cô vui vẻ bắt máy: “Alo? Dì Đường ạ?”

“Hàm Hàm! Mưa to quá rồi, dì bảo Ngôn Tứ tới đón con nhé, cả hai cùng đường nhau.”

Nghe vậy, một lọn tóc dài cài sau tai cô lặng lẽ rơi xuống, cô im lặng chốc lát rồi khẽ đáp: “Dạ, được ạ.”

Cúp máy, cô cho cả món quà nhận được tối nay vào lại tủ đồ.

Trong góc sâu của tủ đã chất đầy hơn mười món quà, cộng thêm phần mới nhận hôm nay, rất khó để khiến người ta không đoán rằng tất cả đều là do cùng một người gửi.

Phong cách chung: vung tiền không tiếc tay.

“Thật chịu chơi, sắp thâu tóm luôn công ty mình rồi ấy chứ.”

Đồng nghiệp trong đoàn đang bàn chuyện hot search trên Weibo.

Từ trước đến nay giới giải trí vốn là nơi đấu đá của giới tư bản. Khi Tập đoàn Truyền thông Túc Thăng còn đang chênh vênh đã bị Ngật Tùng mua lại. Giá cổ phiếu nhờ vậy mà tăng vọt, thực sự mang dáng dấp của một kẻ sắp sửa cất cánh khi có chỗ dựa là Ngật Tùng.

“Ngật Tùng hả…” Một giọng quen thuộc vang lên trong phòng tập: “Bạn thân của tôi làm HR ở trụ sở chính nè. Sếp mới lên chức gần đây mới từ nước ngoài về, đẹp trai cực luôn. Ờ đúng rồi, các cô biết bạn tôi nói gì không? Nó bảo may mà tôi làm vũ công, chứ nếu mà làm ở Ngật Tùng á, chắc chắn sẽ dây dưa với sếp mất. Dù sao môi trường công sở là tối kỵ nhan sắc đó, hiểu hông?”

“...” Cô gái đối diện nhìn cô ta như nhìn kẻ ngốc: “Ai hỏi cô đâu?”

“Chậc, không hỏi thì tôi không được kể à? Ghen tỵ hả? Cả đời cô cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc với người ở tầng lớp đó đâu, còn tôi chỉ cần có người giới thiệu là gặp được liền.”

Xung quanh xôn xao bàn tán, Ôn Thư Hàm lại lặng lẽ một mình, tựa vào tường lướt WeChat.

Đầu ngón tay gõ tới lui trên bàn phím, cô do dự một lúc rồi gửi đi một tin nhắn: [Dì Đường nói anh đến đón em, anh đến chưa?]

Đã lâu không liên lạc, cô lại đổi điện thoại mới, khung chat giữa hai người trống trơn, cứ như người lạ mới kết bạn.

Phần ghi chú trên đầu màn hình vẫn là tên đầy đủ của anh, Ôn Thư Hàm dùng ngón trỏ gõ nhẹ hai cái lên màn hình một cách vô thức.

Chưa đến nửa phút, điện thoại rung lên.

Trần Ngôn Tứ: [Hình ảnh]

“...” Đúng là anh chẳng buồn nói thêm một câu.

Cô bấm vào xem, ảnh chụp ngẫu nhiên trong xe, là vị trí ở cửa bên hông nhà hát.

Ôn Thư Hàm mím môi, nhắn lại: [Em tới ngay, đợi một chút.]