Bùi Gia Ngạn phồng má chuẩn bị cúi người nhặt đũa, đầu còn chưa kịp cúi xuống thì Trần Từ Viễn đã lên tiếng bênh vực: “Có gì đâu mà gấp, lấy đôi khác đi.”
Người giúp việc nghe lời, nhanh chóng đưa tới một đôi đũa mới, tiện tay nhặt luôn đôi rơi dưới đất.
Không khí bữa ăn trở lại bình thường, trái tim treo lơ lửng của Ôn Thư Hàm cũng dần ổn định lại.
Tiếng cười nói vẫn tiếp tục vang lên quanh bàn ăn, còn cảm giác mập mờ từng quấn quanh cổ chân cô — chẳng biết từ lúc nào — đã lặng lẽ biến mất.
Như thể tất cả chỉ là ảo giác.
Cô chậm một nhịp ngẩng mi, ánh mắt mang theo chút hỗn loạn và nghi hoặc nhìn sang người đối diện, lặng lẽ quan sát dưới sự che đậy của những cuộc trò chuyện rôm rả.
Trần Ngôn Tứ không còn tham gia vào đề tài trên bàn nữa, chỉ cụp mắt ngồi yên lặng nghe, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, mang vẻ qua loa lấy lệ.
Từ thời niên thiếu, anh đã là kiểu người đầy phản kháng.
Dù là ai cũng khó mà quản được anh, muốn chen vào thế giới của anh hay làm chủ cuộc sống của anh — đều là chuyện viển vông.
Anh ngồi đó, tự cho mình một góc yên tĩnh, thỉnh thoảng nâng ly uống rượu. Bờ vai rộng ngả nhẹ vào lưng ghế, tư thế thoải mái mà không đến mức lười nhác, mang theo phong thái quen thuộc của kẻ luôn ở thế thượng phong, ở đâu cũng chẳng bao giờ thấy căng thẳng.
Rượu mạnh trượt qua cổ họng, anh mặt không đổi sắc đặt ly xuống, gân tay nổi rõ dưới làn da sáng, ánh sáng khẽ đọng lại trên mu bàn tay, như thể cả ánh sáng cũng bị anh điều khiển.
Ôn Thư Hàm không thể chắc được, hành động ban nãy của anh rốt cuộc là vô tình, hay cố ý.
Người này, đúng là khó đoán đến phát bực.
Trời đã khuya, đủ mọi câu chuyện cũng dần cạn, bữa tiệc kết thúc, các họ hàng lần lượt lái xe ra về.
Ôn Thư Hàm nghĩ đến việc mình sắp phải sống chung với Trần Ngôn Tứ trong căn nhà này, trong lòng không khỏi chuẩn bị sẵn một trăm kế sách tâm lý.
Và cô tự rút ra kết luận: Không sao đâu.
Dù gì hai người cũng đã sớm “nước giếng không phạm nước sông”.
Phòng ngủ mỗi ngày đều có người dọn dẹp, trong không khí lẫn quẩn một mùi thơm dịu nhẹ.
Tắm rửa xong, cô nằm sấp trên giường, mở đoạn video tổng duyệt do quản lý đoàn múa gửi tới để xem lại.
Vô tình, trong màn hình điện thoại, cô bắt gặp một bóng người lướt qua trong chớp mắt.
Giây tiếp theo, nhóm chat “Có phúc cùng hưởng, có họa out nhóm (3)” cũng bắt đầu sôi động trở lại, nhảy ra một tấm ảnh chụp từ góc độ khác.
Lần này nhìn rõ được người trong ảnh là ai.
Từ Y Nhiên: [Mắt tôi chính là thước đo chuẩn xác.]
Hứa Duyệt: [Phá án rồi! Phá án rồi! Đây chắc chắn là tên chồng cũ kia!]
Nắp vung của nồi tin đồn cứ thế bị hất tung lên.
Hứa Duyệt tag cô: [Mời đương sự lên sân khấu phát biểu đôi lời.jpg]
Từ Y Nhiên: [Dựng tai lên nghe đây.jpg]
“...”
Chỉ là một buổi tổng duyệt thôi mà.
Từ khi Trần Ngôn Tứ ra nước ngoài, bên đó liên tiếp xảy ra vài vụ khủng bố. Tình hình rối ren chưa kịp lắng xuống đã lại có biến, khiến hai cái Tết liền anh đều không thể về nước.
Tính từ cuối hè năm đó hai người chia tay đến nay, vừa tròn hai năm, cũng chưa từng gặp lại dù chỉ một lần.
Từng ấy thời gian không liên lạc, không tiếp xúc, mà anh lại đâu thiếu người theo đuổi.
Tình cũ gì đó, chắc anh sớm đã quên rồi.
Ôn Thư Hàm thu lại dòng suy nghĩ, lên nhóm gửi một sticker: [Đương sự từ chối phỏng vấn.jpg]
Tắt điện thoại nhưng lại không ngủ được.
Cô bỗng rất muốn uống một ly sữa nóng.
Ngoài trời mưa đã nhỏ dần, trong căn nhà cổ, mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ.
Phòng bên cạnh không hề có ánh sáng hắt ra từ khe cửa.
Anh không thể nào ngủ sớm như vậy, chắc là ra ngoài rồi.
Ôn Thư Hàm vừa ngẩn người vừa đi xuống tầng, mở tủ lạnh, lấy ra một hộp sữa tươi còn hạn ngắn, tháo vòng bảo quản, rót ra cốc.
Điện thoại rung lên trên bàn đảo, là một cuộc gọi từ số không lưu tên.
Cô cầm lên nghe máy: “Alo?”
Đầu dây bên kia cười hì hì: “Chưa ngủ à? Mai rảnh không? Đi chơi dù lượn với anh nhé?”
Nghe giọng là biết ai ngay, Ôn Thư Hàm cảm thấy mệt mỏi: “Thịnh Phàm, tôi nói rồi là không muốn đi, anh hỏi bao nhiêu lần rồi.”
Thịnh Phàm biết cô dễ mềm lòng, bắt đầu nũng nịu: “Ây da~ chơi với anh đi mà~ Cho anh cơ hội theo đuổi em đi~ Không tiếp xúc thì sao hiểu nhau được, đúng không?”
Cô thầm thở dài, bật chiếc đèn sàn nhỏ bên cạnh: “Nhưng tôi không muốn hiểu anh. Tôi…”
Chưa kịp nói hết, một cái bóng chậm rãi bao phủ phía sau, rìa của nó đột ngột xuất hiện trong tầm mắt, khiến cô giật bắn người suýt hét lên, tay run lên ngắt luôn cuộc gọi, lập tức quay ngoắt lại.
Trong ánh đèn vàng ấm, thấy rõ khuôn mặt người đối diện, trái tim cô như bị kéo căng rồi buông lỏng, hít sâu một hơi lạnh.
Căn nhà rộng lớn thế kia, anh không xuất hiện ở đâu, lại cố tình có mặt ngay chỗ này, thật vô lý hết sức.
“Anh làm em giật cả mình...”
Cô cứ tưởng Trần Ngôn Tứ đã rời khỏi nhà cũ, không ngờ giờ này lại bất ngờ xuất hiện trước mặt, ngoài trời còn đang mưa, cái bóng bất thình lình ấy suýt làm cô đứng tim.
Trần Ngôn Tứ dửng dưng với tiếng hít thở hốt hoảng của cô, mở tủ lạnh lấy một chai nước suối, động tác trôi chảy, giọng điệu thản nhiên: “Đêm hôm khuya khoắt còn nhiệt tình kết nối tình cảm thế à?”
“...?” Tình cảm nào chứ?
Cô mím môi xoay người, đặt cốc sữa vào lò vi sóng, chỉnh thời gian và nhiệt độ, lạnh nhạt đáp: “Anh đừng nói bừa, chỉ là một người bạn bình thường thôi.”
Lời vừa dứt, Trần Ngôn Tứ khẽ hừ một tiếng trong mũi, tự vặn nắp chai nước.
Thái độ mỉa mai thật rõ ràng, không biết là ai lại chọc giận anh nữa.
Đúng là cái tính xấu.
Cô âm thầm phàn nàn.
Dưới ánh đèn ấm áp, đèn vi sóng đếm ngược từng giây.