Trần Ngôn Tứ đã thay sang một chiếc áo sơ mi vải đũi mỏng nhẹ, bên dưới là quần tây sáng màu dáng suông mềm. Anh đang đứng trước một hốc tường, khẽ rủ mi mắt châm nhang.
Chiếc bật lửa Dupont bật lên một ngọn lửa cam, liếʍ qua đầu que hương lật ngược. Anh cầm lấy đuôi nhang, khẽ hất nhẹ — lửa tắt, làn khói trắng mơ hồ quấn quanh cổ tay anh, che lấp ánh kim loại của chiếc đồng hồ.
… “Chị Thư Hàm!”
Bùi Gia Ngạn ôm tai như vừa thoát chết, hí hửng vẫy tay chào cô.
Ôn Thư Hàm sực tỉnh, lập tức rời mắt đi nơi khác.
Chẳng bao lâu, bữa tiệc gia đình bắt đầu.
Chỗ ngồi đối diện cô — vị trí đã bỏ trống suốt hai năm — hôm nay cuối cùng cũng có người trở lại.
Chuyện trò trên bàn ăn chủ yếu xoay quanh tình hình thời sự và thương trường, ngoài ra còn vài chuyện linh tinh tếu táo như vụ Bùi Gia Ngạn gây chuyện ở trường.
Một người chú đùa cợt: “Ôi dào, con nít mà, có cá tính thì mới đυ.ng chạm nhau. Cãi nhau rồi từ từ cũng thân lại thôi.”
“Thân gì mà thân? Nó gây chuyện với một con bé cơ đấy.” Trần Tri Đường khó chịu: “Con nói xem, không biết nhường nhịn tí à? Bắt nạt con gái thì giỏi giang gì?”
Bùi Gia Ngạn kêu oan: “Gì chứ! Rõ ràng là cậu ta đánh con trước!”
Cậu chìa tay ra: “Mẹ xem đi, còn để lại dấu luôn này!”
“Con nhường người ta một chút không được à?” Trần Tri Đường nói năng thẳng thắn, cười nhạo: “Đừng có học theo anh họ con, suốt ngày bắt nạt con gái!”
Từ “con gái” kia, rõ ràng có ám chỉ.
Cả bàn ăn như cùng lúc nhìn về phía hai người đang ngồi đối diện nhau.
Không khí bỗng chốc trầm xuống, Ôn Thư Hàm khựng tay lại giữa chừng, chiếc thìa dừng ngay trên miệng bát.
Trần Ngôn Tứ thì làm như không nghe thấy lời bóng gió đó, còn Ôn Thư Hàm cũng không ngẩng đầu nhìn anh, chỉ lặng lẽ siết chặt cán thìa, tiếp tục uống canh như chẳng có gì.
Người trong cuộc thì giả vờ không biết, người ngoài lại chẳng hiểu rõ, chỉ cảm thấy hai người này từ lâu đã có gì đó không thoải mái, nay lại càng xa cách rõ rệt — có lẽ là cãi nhau lớn rồi, mới đến mức ngồi chung bàn mà không nói lời nào.
Sự gượng gạo không kéo dài lâu, Trần Từ Viễn ngồi ở ghế chủ vị khẽ ho một tiếng: “Thôi nào, đừng lấy mấy đứa nhỏ ra đùa nữa.”
Mọi người đều hiểu ý, lập tức coi như không có chuyện gì, chuyển chủ đề một cách nhẹ nhàng.
Một người họ hàng hỏi thăm về một dự án trọng điểm của thành phố, muốn dò la chút tin tức từ Trần Ngôn Tứ.
Anh vừa nhắn tin trả lời ai đó trên điện thoại, vừa đơn giản đáp: “Dự án đó là gói thầu nhà nước, chưa nhanh được đâu.”
Người họ hàng gật đầu, lại tiếp tục trò chuyện chuyện khác.
Ôn Thư Hàm chỉ yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô em họ nhỏ ngồi bên cạnh, không hề có một ánh mắt nào trao về phía người đối diện.
Khi cô cúi đầu uống canh, có một làn cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ lướt qua cổ chân.
Đó là lớp vải mát lạnh và mềm mịn của quần âu, bao bọc lấy một đôi chân dài — đủ dài để có thể dễ dàng chạm tới bên này gầm bàn.
Dưới lớp bàn trải không ai thấy, cơ bắp của đôi chân ấy chắc hẳn cũng rắn rỏi, vừa đủ để siết chặt áp chế, mà cũng từng đủ để buông lỏng dẫn dụ — cô đều đã cảm nhận qua.
Hơi thở Ôn Thư Hàm khẽ chệch nhịp, cô ngẩng đầu nhìn về phía người đối diện.
Trần Ngôn Tứ vẫn điềm nhiên như chẳng có gì xảy ra, vừa tiếp tục bàn chuyện dự án với họ hàng, ánh mắt thỉnh thoảng quét qua cô một cách lơ đãng, chẳng dừng lại, rồi lại ung dung nâng ly rượu vang đỏ đã được mở sẵn, dáng vẻ tùy ý mà nhàn nhã, nói cười với đám người lớn như thể hoàn toàn vô can.
Vô tình ư?
Ôn Thư Hàm mím môi suy nghĩ chốc lát, quyết định lấy lui làm tiến, rút chân mình sát vào bên trong.
Không ngờ người đối diện cũng thuận theo động tác của cô, đầu mũi giày khẽ chạm vào mắt cá chân mảnh mai của cô, mang theo chút lạnh dịu và mơ hồ.
Tim Ôn Thư Hàm đập nhanh hơn một nhịp.
Tên này bị bệnh à?!
Trên bàn ăn vẫn là một khung cảnh hòa thuận vui vẻ, chẳng ai hay biết dưới gầm bàn đang có một cuộc dây dưa thầm lặng.
…Cạch.
Đũa của Bùi Gia Ngạn chẳng may rơi xuống đất.
Cậu kêu lên một tiếng: “Ái da!” Trần Tri Đường lập tức tặc lưỡi: “Ăn uống kiểu gì đấy? Nhặt lên!”