Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hàm Ôn

Chương 1

Chương Tiếp »
Mưa thu ướt đẫm buổi hoàng hôn, bên ngoài nhà hát mưa như khói phủ mờ.

Bên trong sân khấu đang tiến hành buổi tổng duyệt chính thức cho vở vũ kịch cổ điển. Ở trung tâm sân khấu, cô đang biểu diễn màn độc vũ cuối cùng trong tiếng nhạc trầm bổng uyển chuyển.

Trong ánh sáng mờ tỏ, chiếc váy dài màu ngọc thủy khẽ lay động như sương khói, từng động tác hòa quyện cả hình lẫn thần, eo lưng mảnh khảnh thấp thoáng dưới lớp lụa mỏng, như nét vẽ dung hòa nhu cương trong một bức họa cổ xưa.

Khoảnh khắc cuối cùng, thân pháp dừng lại trong sự trọn vẹn mê say, ánh đèn rực sáng trong khán phòng lớn.

Tiếng vỗ tay vang dội.

“Trời ơi, đẹp quá đi mất...”

“Quả nhiên là tài năng trời cho, chỉ riêng động tác ‘ưỡn người vươn biển’ đó cũng đủ để tôi luyện suốt ba năm rồi.”

...

Tổng duyệt kết thúc, hậu trường sáng trưng như ban ngày.

Truyền thông quốc gia cũng có mặt hôm nay, cô là diễn viên chính, cùng nhóm múa chụp vài cảnh hậu trường.

Phỏng vấn xong, cô xách váy chạy nhanh về phòng thay đồ, dọc đường liên tục cúi chào khi nghe những lời khen, nụ cười vừa dịu dàng vừa lanh lợi, toàn thân như tinh linh rực rỡ giữa đám đông, đến cả giọt mồ hôi lấp lánh nơi trán cũng như có linh khí.

“Thư Hàm! Lại có quà gửi cho cậu này!”

Ôn Thư Hàm quay đầu theo tiếng gọi, đôi mắt trong trẻo như ánh trăng soi nước, khẽ đảo qua đã rực rỡ ánh sáng, trong nụ cười thấp thoáng dịu dàng.

Món quà nhìn qua chỉ là một bó hoa tinh xảo, khi được đưa vào tay cô, tông màu phấn trắng dịu dàng thanh mát, ở giữa những đóa hoa có đặt một chiếc hộp nhung nhỏ bằng lòng bàn tay.

Cô mở ra xem, bên trong là một đôi khuyên tai dương chi ngọc nhỏ nhắn, hình giọt nước trong suốt, ánh ngọc sáng trong đẹp đến mức mắt thường cũng có thể cảm nhận được, cầm trên tay như sắp tan chảy.

Chất ngọc này không phải loại phổ biến trên thị trường, có lẽ người tặng đã bỏ ra không ít tâm tư.

Đang ngẫm nghĩ, cô bạn trong đoàn múa là người đưa quà cho cô liền ghé sát lại trêu chọc: “Hì hì, lại là fan cuồng ẩn danh kia đúng không? Đến cả tổng duyệt cũng gửi quà, không đơn giản đâu nhá!”

Ôn Thư Hàm cúi mắt ngắm đôi khuyên tai, một lúc sau, cô cẩn thận đặt lại vào hộp, vô thức hỏi: “À, cậu có thấy ai đưa không?”

“Không thấy đâu, vẫn như mấy lần trước, quà là do bảo vệ chuyển vào. Tớ có hỏi thử nhưng bảo vệ cũng nói không rõ.”

“Vậy à, cảm ơn cậu nhé.”
Chương Tiếp »