Về sau, muối trở thành hàng hóa quý hiếm, gần như có thể dùng để trao đổi ngang với tiền.
Cô từng tận mắt chứng kiến cảnh người ta vì tranh nhau một gói muối mà đánh nhau đến chết, thậm chí gϊếŧ lẫn nhau.
Khi đến chợ sỉ gia vị, cô biết nếu mua sạch toàn bộ muối sẽ dễ bị để ý, nên chỉ đặt mua một nghìn cân muối, kèm theo đủ loại gia vị khác.
Thịt cũng là thứ không thể thiếu.
Đáng tiếc túi Càn Khôn hiện vẫn chưa thăng cấp, chưa thể chứa sinh vật sống, nên cô chỉ có thể nghĩ cách giữ thịt tươi lâu nhất có thể.
Nguyễn Chỉ Hàm không chút do dự, đi thẳng tới lò mổ, đặt mua mỗi loại thịt: gà, vịt, heo, bò, dê mỗi thứ một trăm cân.
Toàn bộ người trong chợ đều sững sờ.
Mọi người lập tức tăng ca suốt đêm, gϊếŧ mổ và đóng gói toàn bộ gia súc, sau đó vận chuyển đúng thời gian đến kho cho cô.
Trên đường đi ngang qua cửa hàng gà rán, cô ghé vào gọi hẳn hai mươi phần burger và cánh gà, thêm mười ly nước ngọt, vừa ăn uống no nê vừa khẽ thở ra một hơi mãn nguyện.
Đây mới là thứ đáng gọi là “đồ ăn của con người”!
Kiếp trước, khi ô nhiễm hạt nhân lan khắp toàn cầu, động vật gần như tuyệt chủng.
Thịt tươi chỉ cung cấp cho tầng lớp lãnh đạo trong căn cứ, còn những người bình thường như cô, có được bánh quy nén để ăn đã là may mắn.
Kiếp này, cô phải tích trữ cho thật nhiều… Và ăn cho thật đã!
Trước khi rời đi, cô còn đặt thêm hàng loạt phần “gà rán gia đình” để nhân viên giao đến kho chỉ định.
Ra khỏi đó, cô chạy một vòng qua các tiệm trà sữa trong thành phố, gom đủ mọi loại vị, kèm theo đồ nướng, bia và nước ngọt, tất cả đều yêu cầu giao trong ngày mai.
Những thứ ấy không phải để sống sót, mà để cô thấy vui.
Sắp xếp xong xuôi, Nguyễn Chỉ Hàm lại lái xe đến hiệu thuốc.
Sắp đến cửa hàng, bước chân cô khựng lại, ánh mắt lơ đãng liếc về phía sau, nét mặt vẫn bình thản như không.
Vào bên trong, cô mua toàn bộ thuốc trị bầm tím, trầy xước cùng những loại thuốc sơ cứu thông thường.
Dạo này tin tức về người bị sinh vật biển tấn công ngày càng nhiều, khiến ai nấy hoang mang, nên trong tiệm cũng có hàng dài người chờ mua thuốc kháng virus.
Cô chỉ khẽ lắc đầu.
Những loại thuốc ấy chẳng có tác dụng với virus biến dị, hoàn toàn vô ích.
Cô đi thẳng đến gặp quản lý hiệu thuốc, đọc ra danh sách thuốc mình cần, mỗi loại đặt mười ngàn phần, yêu cầu giao gấp đến kho.