Nguyễn Chỉ Hàm im lặng, chỉ khẽ lắc đầu.
Khi tin xả thải vừa lan ra, con người còn biết sợ hãi, còn bàn tán lo lắng. Nhưng sau hơn hai trăm năm, mọi người đã quen với hiểm họa đó, không ai nhận ra thảm họa thật sự đang đến gần.
"Cảm ơn ông chủ, nhưng tôi vẫn muốn mua thêm ít để dự trữ." Cô nói rồi chuyển khoản qua điện thoại hai trăm nghìn tệ:
"Đây là tiền đặt cọc, cứ đóng gói toàn bộ hàng rồi chuyển đến địa chỉ này. Tôi sẽ cho người đến nhận."
Cô dừng một chút, giọng bình thản nhưng ánh mắt nghiêm nghị:
"Nếu ông tin tôi, thì dạo này tốt nhất cũng đừng ra ngoài nhiều." Nói xong, cô để lại địa chỉ nhà kho rồi rời đi.
Tiếng chuông báo nhận tiền vang lên trong điện thoại khiến ông chủ tiệm gạo giật mình hoàn hồn.
Ông nhìn theo bóng lưng Nguyễn Chỉ Hàm, trong lòng dâng lên nỗi bất an mơ hồ chẳng lẽ thật sự sắp có chuyện lớn xảy ra?
Nguyễn Chỉ Hàm tiếp tục đến những khu chợ khác, dùng cách tương tự để gom sạch lương thực và dầu ăn, yêu cầu họ giao toàn bộ về kho ngoại ô.
Số lượng lớn như vậy, cô hoàn toàn không lo hư hỏng.
Kiếp trước, cô từng được sư môn truyền lại một món bí bảo: túi Càn Khôn. Không gian bên trong nó lớn bằng cả một sân bóng rổ, thời gian bên trong đứng yên, mọi thứ cất vào sẽ không bao giờ hỏng.
Túi Càn Khôn còn có linh tính, có thể tự hấp thụ linh khí trời đất để thăng cấp. Khi đạt cấp cao, nó có thể mở ra đất đen trồng trọt, suối linh chữa bệnh, chuồng trại nuôi dưỡng, chẳng khác nào một cõi đào nguyên trong truyền thuyết.
Lần này, túi Càn Khôn cũng đã cùng cô trọng sinh trở lại.
Nghĩ đến đây, lòng cô dâng lên một niềm hân hoan lạnh lẽo. Cô có thể cất toàn bộ số vật tư này vào túi Càn Khôn!
Ngay sau đó, cô đến nhà máy sản xuất mì ăn liền, quét sạch toàn bộ hàng tồn kho.
Ông chủ nhà máy nhìn tin nhắn xác nhận chuyển tiền, ánh mắt phức tạp khó tả:
"Ngần ấy mì ăn liền, ăn mười năm cũng không hết... Hơn nữa ai mà chịu nổi ăn thứ này mỗi ngày cơ chứ?" Nguyễn Chỉ Hàm chỉ khẽ mỉm cười, không đáp lại.
Bây giờ người ta còn coi thường nó, nhưng khi thời kỳ dị biến ập tới, chỉ một gói mì ăn liền cũng là thứ xa xỉ vô cùng.
Ngoài mì ăn liền, các loại thực phẩm ăn sẵn khác cũng không thể thiếu. Cô lần lượt đến các nhà máy chế biến thực phẩm, gom sạch toàn bộ hàng trong kho.
Kế tiếp là muối, dầu, gia vị những thứ thiết yếu trong sinh hoạt, nhất là muối.