- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Mạt Thế
- Hạch Bạo Trọng Sinh
- Chương 46: Linh khí
Hạch Bạo Trọng Sinh
Chương 46: Linh khí
Ánh mắt Vân Cảnh Thâm dừng lại trên gương mặt cô vài giây, khiến cô hơi hoảng.
Cô sợ bị hắn nhìn thấu tâm tư, bàn tay khẽ siết chặt vạt áo.
Hắn không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt sâu đến mức khiến cô gần như muốn buông lời "Thôi, coi như tôi chưa hỏi." Nhưng đúng lúc đó, hắn hơi nghiêng người, tránh sang một bên, nhường lối:
"Vào đi. Thứ cô cần ở góc chỗ đống vật tư, tự mình tìm."
"Cảm ơn." Nguyễn Chỉ Hàm thở phào, lập tức bước theo.
Đây là lần đầu tiên cô chính thức bước vào nhà của Vân Cảnh Thâm.
Không ngờ một người cẩn trọng và trầm tĩnh như hắn, bên trong biệt thự lại được bày biện đơn giản bất ngờ, sạch sẽ mà gọn gàng đến lạ.
Ở góc tường phòng khách có một giá gỗ trưng bày cũ kỹ, trên đó đặt lác đác vài món đồ, trông chẳng có gì đặc biệt. Vân Cảnh Thâm chỉ tay về phía góc đối diện, nơi xếp đống các thùng vật liệu và mảnh vụn:
"Chắc ở chỗ kia, cô qua xem thử."
"Vâng." Nguyễn Chỉ Hàm đáp, vừa cúi đầu tìm kiếm, vừa kín đáo liếc mắt về phía giá gỗ.
Không hiểu vì sao, cô lại cảm thấy có gì đó nơi ấy đang thu hút mình.
Trên giá là một chiếc chén rượu cổ, toàn thân phủ lớp gỉ xanh, kiểu dáng cổ xưa, bên cạnh là một cây trâm ngọc trong suốt như thủy tinh, nhưng đã gãy đôi, chỉ còn nửa đoạn; còn lại là một khối nghiên vuông vức, không có gì đặc biệt.
Nhưng với tư cách là chưởng môn huyền môn, khả năng cảm nhận linh khí của Nguyễn Chỉ Hàm nhạy hơn người thường rất nhiều.
Cô rõ ràng cảm nhận được trên mấy món cổ vật tưởng như tầm thường kia tỏa ra từng luồng linh khí cực kỳ tinh thuần, yếu ớt nhưng trong trẻo đến đáng sợ.
Thứ khí tức này tuyệt đối không thể là của những món đồ cổ bình thường.
Ngược lại... giống như bên trong chúng đang tồn tại một sinh linh nào đó.
Trái tim Nguyễn Chỉ Hàm khẽ thắt lại, ánh mắt vô thức dừng trên chiếc chén đồng kia, dường như dưới lớp gỉ xanh ấy, đang che giấu điều gì đó.
Cô chậm rãi bước đến gần, giả vờ quan sát qua loa, nhưng càng nhìn càng thấy khác thường. Khi ngón tay cô sắp chạm vào mặt chén...
"Voong..."
Chiếc chén ấy tự mình khẽ rung một cái!
Rất nhẹ, nhưng đủ để tránh khỏi đầu ngón tay cô!
Nguyễn Chỉ Hàm sững người, tưởng mình hoa mắt.
Ngay sau đó, cô cảm nhận rõ vài luồng ý niệm mơ hồ quét qua vừa cảnh giác, vừa hiếu kỳ.
Cảm giác ấy... giống như có mấy đôi mắt vô hình đang dõi nhìn cô.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Mạt Thế
- Hạch Bạo Trọng Sinh
- Chương 46: Linh khí