Ngày lại nối ngày trôi qua.
Dưới tác dụng của trận pháp và đan dược, vết thương của Huyền Hư Tử cải thiện rõ rệt.
Gương mặt ông dần hồng hào, thời gian hôn mê ngắn đi, thỉnh thoảng còn mở mắt trò chuyện được vài câu.
Tuy nhiên, phần hắc khí bám quanh vết thương vẫn ngoan cố chưa tiêu tan. Nó không còn lan rộng, nhưng vẫn lặng lẽ bám ở tận sâu bên trong, ngăn vết thương khép miệng hoàn toàn.
Điều đó khiến Nguyễn Chỉ Hàm thấp thỏm không yên.
Theo lý thuyết, với sức mạnh của trận Khóa Hồn Tục Mệnh và dược lực cô dùng, tà khí này đáng ra phải rút đi nhanh hơn thế. Vậy mà nó vẫn trơ lỳ, như có một sức mạnh khác đang duy trì nó tồn tại.
"Hay là có thứ gì đó mình chưa nhìn ra..."
Ý nghĩ ấy lướt qua khiến lòng cô dấy lên linh cảm mơ hồ, song cô không có bằng chứng để khẳng định. Cô chỉ có thể cẩn trọng hơn, tiếp tục củng cố pháp trận và phòng tuyến quanh biệt thự.
Mỗi khi đêm xuống, tiếng gió rít qua rặng cây hoang lại vang lên như tiếng than của những linh hồn vô chủ.
Nguyễn Chỉ Hàm ngồi bên giường sư phụ, ánh nến hắt lên gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của cô, ánh nhìn vẫn vững vàng, không để chút dao động nào xuất hiện.
Nhân tiện, vì phòng thủ quanh biệt thự của Vân Cảnh Thâm quá yếu, sợ có chuyện ảnh hưởng sang nhà mình, nên Nguyễn Chỉ Hàm thuận tay bố trí thêm vài phù cảnh giới đơn giản ở những chỗ tường mỏng quanh biệt thự bên cạnh.
Những ngày này, Vân Cảnh Thâm dường như cũng không rảnh rỗi.
Hắn hình như nhận ra sự bận rộn của cô.
Mấy lần Nguyễn Chỉ Hàm ở gần bức tường rào kiểm tra pháp trận hoặc chôn phù, hắn đều "tình cờ" xuất hiện trong sân nhà mình, lúc thì dọn xe địa hình, lúc lại chuyển vật tư. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lướt qua phía cô, vừa như thăm dò, vừa không quá đường đột.
Cuối cùng, khi Nguyễn Chỉ Hàm đang điều chỉnh hướng trận bàn phòng ngự cạnh cổng biệt thự, Vân Cảnh Thâm từ sân nhà bên kia bước sang.
Hắn dừng lại bên bức tường thấp giữa hai nhà, ánh mắt nhìn về một đoạn tường sát ranh giới giữa hai biệt thự, nơi có mấy viên gạch đã lỏng sau lần chấn động gần đây.
"Cô Nguyễn, tường bên này của cô có vài viên gạch bị lỏng." Hắn nói, giọng trầm ổn: "Nếu không ngại, tôi có thể giúp cô gia cố lại. Mấy việc này tôi khá rành."
Giọng hắn không mang vẻ khách sáo, mà bình thản, thành thật, nghe như người quen tay với công việc chân đất.
Nguyễn Chỉ Hàm vẫn đang chuyên tâm chỉnh trận bàn, nghe vậy thì khựng tay.
Cô ngẩng đầu, thấy hắn đứng đó, vẻ mặt tự nhiên, ánh mắt bình thản, như chỉ là một người hàng xóm nhiệt tình muốn giúp đỡ.