Chương 37: Tỉnh lại

Cô đặt hai ngón tay lên cổ tay sư phụ, tập trung cảm nhận.

Một lát sau, gương mặt cô dịu đi, mạch của ông tuy yếu, nhưng rõ ràng đã đều và mạnh hơn trước, hơi thở cũng vững vàng hơn. Không còn như khi ở kho, mỗi hơi thở đều mong manh như sợi chỉ.

"Sư phụ..." Nguyễn Chỉ Hàm gọi khẽ, giọng run rẩy vì xúc động. Cô cúi sát xuống, mắt ngấn nước, dõi theo gương mặt tái nhợt của ông.

Có lẽ lời gọi của cô chạm đến thần trí đang lịm đi, mí mắt Huyền Hư Tử khẽ rung.

Một lát sau, ông chậm rãi mở mắt. Ánh sáng lọt vào khiến đồng tử ông khẽ co lại, đôi mắt vẫn mờ đυ.c nhưng đã có chút nét mặt.

Đôi môi khô nứt của ông khẽ động, tiếng yếu ớt thoát ra như hơi gió:

"Chỉ Hàm..."

Nguyễn Chỉ Hàm gần như bật khóc:

"Sư phụ! Người tỉnh rồi! Người thấy sao rồi, có chỗ nào khó chịu không?"

Huyền Hư Tử cố gắng mở mắt, lại chỉ yếu ớt lắc đầu, chưa kịp nói thêm gì thì hàng mi run lên, mắt khép lại, thϊếp đi lần nữa. Nhưng lần này, hơi thở ông đều đặn và mạnh hơn nhiều.

Nguyễn Chỉ Hàm ngồi đó hồi lâu, lòng ngổn ngang nhưng nhẹ đi phần lớn. Trận pháp và thuốc đều có tác dụng, sư phụ tạm thời đã qua cơn nguy kịch.

Cô cẩn thận làm sạch lại vết thương, rắc thuốc bột do mình luyện, rồi dán thêm vài đạo phù mới, đắp chăn lại cho ông thật chỉnh tề.

Khi ra khỏi phòng, tầng hầm yên ắng đến mức chỉ nghe tiếng tim đập của chính mình.

Lên đến phòng khách, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn phủ một màu xám tro đặc trưng của thời tận thế.

Bất giác, trong đầu cô thoáng qua hình ảnh Vân Cảnh Thâm khi nãy đỡ sư phụ lên giường. Lúc ấy, dường như bàn tay hắn khẽ chạm vào mép vết thương của Huyền Hư Tử.

Động tác ấy... có vẻ hơi lạ.

Khi đó cô mải lo cho sư phụ nên không nghĩ sâu, giờ nhớ lại, cảm giác có gì đó không đúng. Nhưng rồi cô lắc đầu, tự trách mình đa nghi.

"Không thể nào." Cô lẩm bẩm: "Hắn không có linh lực dao động, chỉ là người thường, sao có thể làm gì được chứ."

Sư phụ bị trúng tà khí, lại thêm phóng xạ hạt nhân xâm nhập, không phải pháp sư thì chẳng thể xử lý được loại thương tổn đó.

Cô tạm gác nghi ngờ sang một bên.

Giờ việc cấp bách là củng cố toàn bộ hệ thống phòng ngự và chuẩn bị thuốc mới.

Cô mở bản đồ trận pháp trong đầu, rà soát từng điểm một, sau đó lấy phù giấy và trận bàn ra.

Bên ngoài biệt thự, cô lần lượt đi quanh, gia cố thêm từng tầng kết giới, đặt lại các nút linh khí và thêm một số bùa cảnh giới ẩn. Chỉ đến khi mọi thứ hoàn tất, cô mới yên lòng trở vào.