Chương 34: Là trùng hợp ư

Suốt quãng đường, tiếng gào thét của đám biến dị đã bị bỏ lại phía sau, cuối cùng họ cũng có thể thở ra đôi chút.

"Đến rồi, chính là đây." Giọng Nguyễn Chỉ Hàm pha chút mệt mỏi, nhưng xen lẫn niềm nhẹ nhõm khi đã thoát khỏi nguy hiểm.

Trước mắt họ là căn biệt thự độc lập, dưới bầu trời xám tro của tận thế, nó đứng lặng lẽ giữa khoảng đất trống, xung quanh yên tĩnh đến lạ.

Cô mở cửa xe, bước xuống.

Không khí lạnh lẽo và mùi bụi quen thuộc khiến dây thần kinh vốn căng suốt chặng đường dần thả lỏng.

Việc đầu tiên là khởi động hệ thống phòng thủ của biệt thự.

Vân Cảnh Thâm tắt máy xe, cũng bước xuống.

Ánh mắt hắn quét một vòng, tỉ mỉ quan sát địa hình và mọi chuyển động khả nghi quanh đó.

Tầm nhìn hắn dừng lại ở căn biệt thự bên cạnh, kiến trúc tương tự, song cửa sổ tối om, rõ ràng đã lâu không có người ở.

"Trùng hợp thật." Hắn khẽ nhướng cằm về phía đó, nói với Nguyễn Chỉ Hàm: "Xem ra chúng ta thành hàng xóm rồi."

Nguyễn Chỉ Hàm đang đi tới cổng nhà, nghe vậy liền khựng bước.

Cô quay đầu nhìn theo hướng hắn chỉ, quả nhiên căn nhà sát vách kia chính là kiểu biệt thự đôi cùng khu với căn cô chọn.

Trước kia vì ngôi nhà mình mua từng dính lời đồn "hung trạch", không ai dám bén mảng tới khu này, cô cũng chưa từng chú ý xem xung quanh còn ai. Giờ mới biết căn bên cạnh lại là nơi hắn chọn.

"Chỗ đó... là anh chọn à?" Cô hỏi.

"Ừ." Vân Cảnh Thâm gật đầu:

"Tôi xem qua nơi này từ sớm, thấy địa thế tốt, yên tĩnh, tầm nhìn rộng, nên tạm chọn ở. Chưa có thời gian dọn dẹp thôi." Hắn lại nhìn cô: "Cô cũng chọn ở đây à?"

Câu trả lời nghe có vẻ hợp lý, song trong lòng Nguyễn Chỉ Hàm vẫn có chút nghi ngờ chưa tan.

Là trùng hợp, hay hắn vốn đã biết điều gì đó?

Cô không nhìn thấu người đàn ông này.

Nhưng giờ, an nguy của sư phụ mới là quan trọng nhất, những chuyện khác chỉ có thể tạm gác lại.

Cái "duyên làm hàng xóm" ngoài dự tính ấy khiến bầu không khí giữa hai người bớt căng hơn một chút, nhưng cũng lặng lẽ nảy sinh thêm một tầng cảnh giác khác.

Nguyễn Chỉ Hàm bước đến cánh cửa kim loại dày của căn biệt thự, cúi người mở một rãnh ẩn bên cạnh để thao tác khởi động hệ thống phòng thủ.

Cánh cửa kim loại nặng nề chậm rãi mở ra, kèm theo tiếng cơ xoay khe khẽ.

Một luồng khí quen thuộc tràn ra, mùi dược thảo khô xen lẫn hương sạch của không khí tinh lọc, khiến Nguyễn Chỉ Hàm thấy lòng bình ổn đôi chút.