"Sư phụ tôi không thể chờ thêm được nữa. Mùi máu ở đây lại quá nặng, trời sáng chắc chắn sẽ thu hút thêm nhiều biến dị hơn, có khi còn thứ nguy hiểm hơn." Cô hít sâu: "Không thể ở đây lâu nữa."
Vân Cảnh Thâm gật đầu, không hỏi thêm:
"Bên tôi có một chỗ trú ẩn tạm, yên tĩnh và chắc chắn hơn nơi này. Nếu cô tin tôi, có thể đưa sư phụ qua đó. Ở đây không an toàn đâu."
Ánh mắt hắn bình tĩnh, rõ ràng không có ác ý.
Nguyễn Chỉ Hàm trầm ngâm.
Vết thương của Huyền Hư Tử đang nguy kịch, cô không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Người đàn ông trước mặt tuy giấu diếm thân phận, nhưng ít nhất đến giờ vẫn giữ lời, cũng không có hành động mờ ám. Cô gật đầu:
"Được. Tôi đi xem thử. Nhưng nói trước, kho của tôi phải được giữ nguyên, tuyệt đối không ai được chạm vào."
Những vật phẩm trong đó là sinh mạng của cô và sư phụ, không thể sơ suất.
"Yên tâm." Vân Cảnh Thâm đáp gọn: "Tôi không hứng thú với đồ của cô."
Nói xong, hắn quay người dẫn đường, Nguyễn Chỉ Hàm theo sau.
Hai người một trước một sau rời khỏi khu xưởng đổ nát, đi về hướng một tòa nhà hai tầng độc lập, có vẻ từng là văn phòng của nhà máy cũ.
Khi đến gần hơn, Nguyễn Chỉ Hàm mới nhìn rõ, nửa dưới của tường ngoài tòa nhà nhỏ kia được bọc kín bằng một lớp thép dày, cửa sổ cũng không còn là kính như trước mà đã được thay bằng vật liệu đặc chế, các mép đều được hàn chết bằng thanh kim loại. Dù bề ngoài có phần thô ráp, thậm chí hơi cũ kỹ, nhưng khắp nơi toát lên vẻ chắc chắn, thực dụng.
Cô quan sát kỹ tòa nhà không mấy nổi bật ấy, âm thầm đánh giá trong lòng.
Hệ thống phòng thủ này đối phó với đám biến dị bình thường chắc đủ, nhưng nếu gặp phải loại khổng lồ như hôm trước, hoặc số lượng nhiều hơn...
Vân Cảnh Thâm đẩy cánh cửa sắt cũng đã được gia cố, phát ra tiếng "kẽo kẹt" nặng nề, rồi nghiêng người nhường lối:
"Vào đi. Tuy đơn sơ, nhưng còn an toàn hơn nhiều nơi khác. Sư phụ cô cần yên tĩnh để nghỉ dưỡng."
Nguyễn Chỉ Hàm bước vào, trong nhà hơi tối, nhưng sạch sẽ. Cô nhìn quanh một lượt:
"Anh ở đây một mình à?"
Vân Cảnh Thâm đi phía sau, tiện tay khóa cửa lại:
"Tạm thời là vậy."
"Vậy anh định sắp xếp thế nào? Sư phụ tôi không thể di chuyển nhiều."
"Trên lầu có vài phòng, còn khá sạch. Tầng dưới có thể dùng làm khu cảnh giới và sinh hoạt." Hắn chỉ tay lên cầu thang: "Cô lên xem đi, chọn phòng nào hợp thì để sư phụ nghỉ ở đó."