Nguyễn Chỉ Hàm đâu bỏ qua cơ hội đó.
Trong tay cô, một tấm lôi phù cao cấp đã sẵn sàng, cô ném mạnh ra, miệng niệm chú:
"Ngũ Lôi oanh đỉnh!"
"Ầm!"
Một luồng sét to bằng cánh tay giáng thẳng xuống, đánh trúng ngay đỉnh đầu con quái vật. Khói đen bốc lên cuồn cuộn, mùi cháy khét lan khắp, thân thể to lớn kia run lên dữ dội, rồi đổ sập xuống đất, không còn động tĩnh.
Trận chiến kết thúc.
Cả khu xưởng ngổn ngang xác quái vật, mùi máu tanh, khói cháy và thối rữa trộn lẫn, khiến người ta hoa mắt, buồn nôn. Ánh trăng chiếu lên hai người, đổ bóng họ dài hằn trên nền xi măng đẫm máu.
Vân Cảnh Thâm thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn liếc xuống thi thể con biến dị to xác, khàn giọng nói:
"Lũ này càng ngày càng khó đối phó... thậm chí còn biết dùng mồi nhử."
Nguyễn Chỉ Hàm khẽ "ừ" một tiếng, ánh mắt lướt qua tay hắn, máu xanh đặc sệt đang chảy theo lưỡi đao.
"Vừa rồi chiêu của anh..." Giọng cô bình thản: "...không giống người từng là quân nhân bình thường."
Vân Cảnh Thâm cúi đầu, lấy khăn vải trong túi ra, chậm rãi lau sạch vết máu trên đao, động tác thong thả:
"Thời thế này, không học thêm vài món để tự bảo vệ thì sớm đã thành mồi cho bọn chúng rồi." Giọng hắn điềm tĩnh, chẳng để lộ cảm xúc, cũng không phủ nhận lời cô, nhưng rõ ràng tránh né việc giải thích thêm.
Nguyễn Chỉ Hàm không hỏi tiếp. Sau vài giây im lặng, cô lại bất chợt hỏi:
"Hôm trước, khi tôi thấy anh nói chuyện với Cố Đình Thâm... hai người thân nhau lắm à?"
Cô nhìn nghiêng gương mặt hắn, quan sát kỹ từng biểu cảm.
Bàn tay đang lau đao của Vân Cảnh Thâm thoáng khựng lại. Hắn không trả lời ngay, chỉ tiếp tục lau cho đến khi lưỡi đao sáng loáng mới tra vào vỏ. Ánh mắt hắn nhìn về phía đống đổ nát xa xăm, đáy mắt lóe lên tia gì đó không rõ.
"Giờ là tận thế." Hắn nói nhạt: "Giữa người với người, làm gì còn cái gọi là "quan hệ tốt"?"
Hắn dừng lại một lát, quay sang nhìn cô, ánh mắt bình thản:
"Nhưng nếu hắn là rắc rối của cô, tôi có thể giúp xử lý."
Lời này khiến Nguyễn Chỉ Hàm lập tức hiểu ra, giữa hắn và Cố Đình Thâm, dù không phải kẻ thù, chắc chắn cũng chẳng phải bạn.
Trong lòng cô ngấm ngầm thêm vài phần tin tưởng.
Dù cả hai đều giữ khoảng cách, nhưng hiện giờ họ đang cùng nắm giữ sinh mệnh và nguồn lực của nhau, có thêm một người hợp tác, dù chỉ tạm thời, vẫn tốt hơn đơn độc. Cô thu tầm mắt, nhìn về phía nhà kho của mình, mày hơi nhíu lại.