Chương 27: Đêm khuya

Âm thanh ấy vang lên giữa đêm tĩnh mịch nghe rợn người.

Nguyễn Chỉ Hàm nhíu mày.

Cử động của nó rất lạ, không giống như đang tìm mồi, mà cứ như... bị lạc đường?

Không thể nào, bọn này đâu có trí tuệ để làm chuyện như thế.

Cô chưa vội hành động, lùi lại bên trận pháp, ngón tay điểm mấy cái trong không khí.

Làn sóng linh lực mỏng manh lập tức lan ra quanh kho, đó là trận cảnh giới đơn giản cô vừa dựng lên, đủ để cảm nhận dao động năng lượng trong phạm vi gần.

Kết quả phản hồi trở lại cho thấy: con biến dị kia vẫn ở vị trí cũ, không tiến thêm cũng không có đồng loại nào xuất hiện.

"May là chỉ có một con." Cô thở ra nhẹ nhõm.

Cách đó không xa, tại tầng hai của nhà xưởng đối diện, Vân Cảnh Thâm cũng đã cảm nhận thấy điều khác thường.

Hắn dập tắt cây nến đang dùng làm đèn, khiến căn phòng chìm trong bóng tối, rồi tiến đến cửa sổ, mượn ánh sáng yếu ớt ngoài kia nhìn về phía kho hàng của Nguyễn Chỉ Hàm.

Tiếng gầm trầm kia hắn cũng nghe rõ. Bàn tay cầm chuôi đao khẽ siết chặt.

Nguyễn Chỉ Hàm nhìn chằm chằm vào điểm sáng trong trận pháp, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

Một con biến dị quanh quẩn gần đây dù nhỏ, nhưng nếu nó gọi thêm đồng loại hoặc quấy rầy đến trận pháp, mọi công sức của cô sẽ đổ sông đổ bể.

"Giải quyết cho xong thôi." Cô quyết định ra tay trước để tránh hậu họa.

Tiến tới cửa kho, cô chỉ hé ra một khe nhỏ đủ để đưa tay ra ngoài.

Bên tay trái kẹp vài tấm bùa vàng, hai ngón tay phải chụm lại lướt qua bề mặt bùa, miệng niệm chú thật nhanh.

"Chi!"

Tấm bùa bốc sáng, hóa thành lưỡi gió mảnh lướt ra khỏi khe cửa, yên ắng như bóng ma.

"Phập!"

Con biến dị đang lảo đảo kia lập tức khựng lại.

Ngay giây sau, đầu nó rơi khỏi cổ, lăn lông lốc trên mặt đất, thứ dịch xanh sậm bắn tung tóe. Thân thể nó run lên vài cái rồi ngã xuống, không còn động tĩnh.

Lưỡi gió vẫn chưa tan, tiếp tục bay thêm vài mét rồi mới mờ dần trong không khí.

Nguyễn Chỉ Hàm vừa thả lỏng vai, định thu trận cảnh giới thì...

"Khặc... khặc..."

Một chuỗi tiếng gào trầm thấp đồng loạt vang lên từ bốn phương tám hướng!

Âm thanh chồng chất, như cả bầy thú hoang đang nổi cơn điên, kèm theo tiếng bước chân nặng nề và tiếng móng vuốt cào lên nền xi măng rít tai, đang lao thẳng về phía khu nhà kho!

Dưới ánh trăng, cô thấy rõ bóng đen dày đặc đang dần xuất hiện, ít nhất phải đến vài chục con biến dị với đủ hình dạng dị thường, đôi mắt đỏ rực như máu, từ những đống đổ nát và miệng hầm tối om bò ra, nhất loạt hướng về phía cô!