Trời nhanh chóng tối.
Bên ngoài vang lên những tiếng gào thét của biến dị nhân, so với đêm trước càng dữ dội hơn, khiến người ta chỉ nghe thôi đã rợn tóc gáy.
Nguyễn Chỉ Hàm ngồi cạnh sư phụ, vừa canh chừng vừa điều tức.
Trận Khóa Hồn Tục Mệnh đúng là cái hố nuốt linh lực không đáy, cô phải tranh thủ từng khắc để hồi phục, trong khi tinh thần vẫn căng như dây đàn, không dám lơ là một giây.
Hai ngày trôi qua, cô cảm thấy linh lực trong người gần như cạn kiệt. Huyền Hư Tử thì vẫn được pháp trận bảo vệ, thương thế tạm thời không xấu đi.
Chiều hôm đó, vừa định lau mặt cho sư phụ, cô chợt nghe "rầm" một tiếng vang lớn từ nhà xưởng kế bên, theo sau là tiếng rên khàn khàn của một người đàn ông!
"Không hay rồi!"
Trái tim Nguyễn Chỉ Hàm thắt lại, trận cảnh giới ngoài kho lập tức truyền về tín hiệu cảnh báo, có vật thể xâm nhập khu vực lân cận!
Là một con biến dị đơn độc đột nhập vào chỗ của Vân Cảnh Thâm!
Cô lập tức chạy tới cửa sổ, dõi mắt nhìn.
Nếu hắn không chống nổi, đám biến dị tiếp theo chắc chắn sẽ tràn sang bên này!
Nhưng bản thân cô hiện giờ linh lực đã hao quá nửa, sư phụ vẫn đang hấp hối, nếu ra tay giúp hắn lúc này...
"Không nên manh động, chờ xem đã."
Dù trong lòng còn áy náy vì từng suýt hại hắn, cô vẫn cố giữ lý trí. Vân Cảnh Thâm có thể sống sót tới bây giờ, chắc chắn không phải người yếu. Cô men đến bức tường ngăn giữa hai kho, nơi có vài lỗ hổng đủ để nhìn sang bên kia.
Vân Cảnh Thâm đang giao đấu với một con quái vật khổng lồ, to hơn hẳn những con cô từng thấy, da xám xanh, cơ thể nổi đầy u thịt, móng tay đen sì dài ngoằng.
Thanh đao trong tay hắn vung lên nhanh như gió, nhưng cánh tay trái đã bị rách toạc, máu nhuộm đỏ cả ống tay áo.
"Rống...!" Con quái vật gào lên, móng vuốt bổ thẳng về phía mặt hắn.
"Cẩn thận!" Nguyễn Chỉ Hàm suýt buột miệng hét ra.
Nhưng chưa kịp chạm được hắn, cô nghe "choang" hàng loạt tiếng kính vỡ vang lên từ trong xưởng của Vân Cảnh Thâm, theo sau là tiếng gầm gừ khàn đặc vang dậy bốn phía.
"Phiền to rồi..." Nguyễn Chỉ Hàm nghiến răng.
Nếu hắn bị tràn ngập, đám biến dị kế tiếp sẽ dồn sang phía cô!
Sư phụ vẫn còn trong trận, tuyệt đối không chịu nổi va chạm thêm.
Không thể chờ được nữa.
Cô liếc nhìn Huyền Hư Tử lần cuối, ánh sáng trận pháp vẫn nhấp nháy ổn định, hơi thở ông tuy yếu nhưng chưa rối loạn.
"Sư phụ, người hãy cố thêm chút nữa..."