Không nói lời nào, Nguyễn Chỉ Hàm lùi lại, lặng lẽ trở về trong kho, giả vờ như chưa từng thấy gì. Cứu sư phụ mới là quan trọng nhất, còn lại tất cả đều phải gác sang một bên.
Cô cẩn thận kiểm tra lại toàn bộ trận pháp cảnh giới đã bố trí, chắc chắn không có sơ hở mới quay về bên Huyền Hư Tử.
Sắc mặt sư phụ so với khi nãy càng thêm trắng bệch, môi tái xanh, hoàn toàn dựa vào những viên thuốc cô đút để níu lấy hơi thở mong manh.
"Sư phụ..." Giọng cô nghẹn lại, vừa gọi, nước mắt đã rơi.
Cứ thế, cô ngồi cạnh trông chừng suốt một đêm.
Đến khi bình minh ló rạng, bên ngoài kho mới dần vang lên âm thanh của chim chóc, ánh mặt trời len qua khung cửa sổ, chiếu lên sàn xi măng lạnh lẽo, khiến căn kho ấm hơn đôi chút.
Thế nhưng tình trạng của Huyền Hư Tử không hề khá hơn, thậm chí còn xấu đi.
Nguyễn Chỉ Hàm hoảng hốt.
Tà khí quanh vết thương không chỉ chưa tan mà còn lan rộng. Ban đầu chỉ có một quầng đen quanh vết rách, giờ đã bò lên tận vai và ngực, thậm chí cổ ông cũng xuất hiện vài đường vân đen đáng sợ. Mùi tử khí trong kho càng lúc càng nồng, tanh hôi đến nghẹt thở, khiến cô chỉ muốn nôn.
Cô hiểu, nếu không ra tay ngay, sư phụ sẽ thật sự mất mạng tại đây.
Nguyễn Chỉ Hàm nhắm mắt, lục tìm trong đầu mọi bí pháp mà cô từng đọc trong điển tịch đạo quán.
Bỗng, một trận pháp nguy hiểm tột cùng hiện lên trong trí nhớ: Khóa Hồn Tục Mệnh Trận!
Trận này cần dùng tinh huyết của người thi pháp phối hợp với phù chú đặc chế, cưỡng ép khóa giữ lại một hơi tàn của người sắp chết, kéo dài sinh mệnh.
Nhưng nó lấy mạng đổi mạng, hao tổn cực lớn.
Nếu sơ sẩy, người thi pháp sẽ bị rút cạn tinh huyết mà chết.
Cho dù thành công, cũng chỉ là kế hoãn binh, không thể chữa tận gốc.
Nhưng bây giờ, cô còn lựa chọn nào khác?
Cắn chặt răng, Nguyễn Chỉ Hàm lấy từ túi Càn Khôn ra chu sa, giấy vàng, bút lông và pháp khí vẽ bùa.
Cô hòa chu sa với máu của chính mình, từng giọt đỏ tươi rơi xuống, ánh lên sắc đỏ chói lạ thường.
Trải giấy ra, cô nắm chắc bút, vận linh lực, bắt đầu vẽ phù.
Từng nét, từng đường đều phải tập trung toàn bộ tinh thần, chỉ cần sai một nét là hỏng toàn bộ trận pháp.
Chẳng bao lâu, các loại phù chú đã vẽ xong: phù khóa hồn giữ nguyên thần cho Huyền Hư Tử, phù tục mệnh nối hơi thở, và phù hộ thể ngăn tà khí lan tràn.
Cô dán chúng vào các vị trí quan trọng quanh trận, mồ hôi lạnh đổ ướt trán.