Cô lấy kim bạc mang theo bên mình, hít sâu, vận linh lực, cẩn thận châm vào vài huyệt quanh vết thương, định dùng linh lực đẩy tà khí ra ngoài.
Không ngờ linh lực vừa chạm vào luồng khí đen liền như rơi vào vực sâu, hoàn toàn không có phản ứng. Ngược lại, một luồng lạnh lẽo lan ngược theo kim, khiến đầu ngón tay cô tê cứng, gần như mất cảm giác.
Lúc ấy, Huyền Hư Tử khẽ động mí mắt, gắng mở ra một khe nhỏ, ánh nhìn đυ.c ngầu nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của cô.
Môi ông run run, giọng khàn yếu, mang theo nỗi bi ai khó tả: "Chỉ Hàm... đừng phí sức nữa... đây là ý trời... cũng là họa của con người... khụ khụ..." Ông ho sặc sụa, khuôn mặt vốn tái nhợt lại ửng lên một màu đỏ bất thường: "Sư phụ... e là... không sống được bao lâu nữa..."
"Sư phụ!" Nguyễn Chỉ Hàm đỏ hoe mắt.
Cô ném kim bạc sang một bên, nắm chặt bàn tay lạnh băng của ông, liên tục xoa: "Người sẽ không sao đâu! Con nhất định chữa được cho người! Nhất định được!"
Ký ức kiếp trước ùa về, sư phụ vì cứu cô mà hao hết tâm huyết, chết trong tay cô.
Nỗi ân hận vô tận lại siết lấy tim cô. Không! Đời này, tuyệt đối không thể để bi kịch ấy tái diễn!
Cô cưỡng ép bản thân trấn tĩnh, lau nước mắt, rồi lấy ra vài tờ bùa vàng cùng ngọc trận từ túi Càn Khôn.
Tận dụng sắt gỉ và gỗ vỡ trong kho, cô dựng lên mấy pháp trận cảnh giới và phòng hộ ở các cửa ra vào và ống thông gió.
Dù không mạnh, nhưng ít ra khi có biến dị đến gần, cô sẽ biết trước mà kịp ứng phó.
Trời mỗi lúc một tối.
Ngoài kia, tiếng gào gầm của đám biến dị vọng lại từng đợt, khàn đυ.c như bị bóp nghẹt, khiến bầu không khí trong kho càng thêm tĩnh mịch.
Nguyễn Chỉ Hàm ngồi sát bên sư phụ, không dám chợp mắt, chăm chú quan sát tình trạng của ông.
Cô rút ra từ ngực chiếc ngọc bội trắng ấm, tín vật chưởng môn mà sư phụ từng đích thân trao cho cô khi kế vị.
Chiếc ngọc bội trong tay Nguyễn Chỉ Hàm phát ra ánh sáng dịu nhẹ, lành lạnh, như đang thay chủ nhân cũ lo lắng cho cô, lại như đang an ủi.
Ngón tay cô khẽ vuốt ve đường vân quen thuộc trên ngọc, rồi nắm chặt lại, trong lòng dâng lên một quyết tâm kiên định.
Phải bảo vệ sư phụ, điều tra rõ vì sao kiếp trước đạo quán bị người ta đánh lên tận nơi, và thay những đồng môn chết oan rửa mối hận ấy.
Những ý niệm đó khiến trái tim vốn sợ hãi của cô dần trấn tĩnh lại.