Chương 16: Nhà kho

Một con mắt còn lại của kẻ kia vẫn trừng trừng nhìn họ, điên cuồng đập vào cửa kính xe!

Hơi thở của Huyền Hư Tử yếu ớt, nơi khóe môi liên tục tràn ra dòng máu đen đặc.

Nguyễn Chỉ Hàm liếc nhìn, tim lập tức siết chặt, từng sợi lông tơ trên người dựng đứng.

Cô không còn thời gian để quan tâm đến con biến dị đang trên nóc xe, chỉ có thể nghiến răng, dồn hết sức điều khiển vô lăng.

Cô bẻ mạnh tay lái, xe vẽ ra một đường cong hiểm hóc, vừa đủ để tránh khỏi đòn chí mạng.

Một tiếng "rầm" vang lên, xe quét sượt qua cây cột điện bê tông gãy nghiêng bên đường, thân xe nghiêng sang một bên, sượt sát qua!

Nghe tiếng va chạm nặng nề, con biến dị trên nóc xe bị cột điện nghiền qua, phát ra một tiếng gào thảm thiết!

Âm thanh đập cửa lập tức biến mất, Nguyễn Chỉ Hàm không hề ngoái lại, đạp ga đến tận cùng, xe tăng tốc lần nữa, xé toạc con đường trong thành phố đổ nát.

Cuối cùng, ở khu công xưởng hoang tàn ngoài rìa thành phố, cô tìm thấy nhà kho mà cô còn nhớ trong ký ức, nơi từng là chỗ ẩn nấp an toàn nhất.

Khu này vắng vẻ, xung quanh trống trải, tiếng gào của đám biến dị cũng nhỏ dần.

Vừa lái xe vào trong, đã có vài con bị mùi máu hấp dẫn mà lững thững tiến lại bao quanh.

Nguyễn Chỉ Hàm mặt không cảm xúc, rút rìu cứu hỏa bên ghế phụ, mở cửa xe bước ra.

Một nhát rìu vung lên, chất lỏng đen đặc văng tung tóe, máu bẩn nhuộm đầy người cô, nhưng cô chẳng hề cau mày.

Sau khi chắc chắn xung quanh không còn nguy hiểm, cô cẩn thận kéo Huyền Hư Tử ra khỏi ghế phụ, nửa đỡ nửa dìu ông vào trong kho.

Tiếp đó, cô lấy từ túi Càn Khôn ra tấm đệm và chăn đã chuẩn bị sẵn, chọn góc còn sạch sẽ nhất, trải ra, rồi nhẹ nhàng đặt sư phụ xuống.

Nhìn kho hàng chất đầy gạo, bột, dầu ăn, nước đóng chai và các loại thuốc cấp cứu, trái tim vốn căng thẳng của cô mới tạm yên.

Không dám nghỉ ngơi, cô nhanh chóng lôi hộp y tế ra, cùng vài bình thuốc trị thương của giới huyền môn.

Cô cắt bỏ lớp đạo bào đỏ sẫm vì máu của Huyền Hư Tử, một vết thương kinh khủng từ vai trái kéo dài tới ngực hiện rõ, da thịt rách nát, xương trắng hếu lộ ra.

Điều khiến cô càng sợ hãi hơn là quanh vết thương mờ mờ tỏa ra lớp khói xám đen, thoang thoảng mùi thối rữa.

"Là nhiễm xạ hạt nhân..." Cô khẽ lẩm bẩm, sắc mặt tái nhợt.

Thứ khói đen này còn khó đối phó hơn mọi loại độc cô từng biết, e rằng cách chữa thông thường chẳng có tác dụng.