Chương 12: Bù đắp

Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Cánh cửa đóng lại, cảm giác lạnh lẽo bị nhìn xuyên thấu cuối cùng cũng tan biến.

Nguyễn Chỉ Hàm thở dài thật sâu, toàn thân như vừa thoát khỏi vực băng.

Nghĩ đến việc mình suýt chút nữa đã hại chết một người vô tội chỉ vì nhận nhầm, Nguyễn Chỉ Hàm không khỏi thấy áy náy. Cô nhẹ giọng nhắc nhở:

"Người đó cực kỳ nguy hiểm, anh tốt nhất nên tránh xa hắn ra."

Ánh mắt mà tên đàn ông kia dùng để nhìn Vân Cảnh Thâm... rõ ràng mang theo vẻ quái dị, giống như đang ngắm nhìn một món "tác phẩm" mà hắn hài lòng.

Cảm giác đó thật quá rợn người!

Đôi mắt đen sâu của Vân Cảnh Thâm thoáng lay động, hắn nhìn cô thật sâu rồi lạnh giọng cười nhạt:

"Tôi nghĩ người nguy hiểm nhất bên cạnh mình... là cô đấy. Đêm qua cô đã làm gì tôi? Vì sao tôi lại mất kiểm soát? Còn cảm giác có thứ gì đó bám lấy tôi?"

Nguyễn Chỉ Hàm khẽ chạm vào mũi, cười gượng:

"À... tôi vừa kiểm tra lại, có lẽ do trận pháp đêm qua bố trí sai chỗ, phản tác dụng mất rồi. Tôi sẽ chỉnh lại cho đúng."

Cô lập tức tháo bỏ toàn bộ trận "Cửu Quy Thôn Âm" trong phòng, rồi sắp xếp lại phong thủy, chuyển bố cục từ đại hung sang đại cát, đến khi mọi thứ hài hòa mới hài lòng thu tay.

"Dù anh tin hay không, tôi cũng đã nói rồi tốt nhất tránh xa người đàn ông đó, và... tự bảo trọng. Nếu không có việc cần thiết, đừng ra ngoài nhiều. Hãy tích trữ lương thực, gạo, dầu ăn... để phòng bất trắc."

Trước khi rời đi, cô vẫn không quên dặn dò, coi như một lời bù đắp.

Người đàn ông chỉ lạnh lùng chuyển tiền xem quẻ rồi đóng sầm cửa lại. Nguyễn Chỉ Hàm suýt đập mũi vào cửa, khẽ lẩm bẩm:

"Tậc tậc... đúng là tính tình tệ thật."

Cô liếc về phía tầng dưới, hướng căn hộ của người đàn ông đeo kính hôm qua.

Rõ ràng hắn là kẻ cực kỳ nguy hiểm. Trước khi báo thù, cô nhất định phải chuẩn bị thật chu toàn.

Rời khỏi nhà Vân Cảnh Thâm, Nguyễn Chỉ Hàm lái xe đến chợ trung tâm thành phố.

Không khí hôm nay khác hẳn thường ngày, ai nấy đều đeo khẩu trang, sắc mặt căng thẳng.

Chợ rau chật cứng người, ai cũng chen lấn mua đồ. Rau cải vốn chỉ hai đồng một cân, giờ đã bị thổi giá lên mười đồng, thế mà vẫn có người tranh nhau mua, sợ chậm tay thì chẳng còn gì. Trên màn hình lớn ở cổng chợ đang phát bản tin mới nhất:

"...Do bị sinh vật lạ cắn, người bệnh bị nhiễm virus gây tổn thương hệ thần kinh, liên tiếp xảy ra nhiều vụ tấn công người trên phố. Hiện số người nhiễm trong thành phố đã vượt mười nghìn. Chính quyền đã kích hoạt phương án khẩn cấp, kêu gọi người dân tích trữ nhu yếu phẩm, hạn chế ra ngoài, không tụ tập, nghiêm cấm đến gần khu vực ven biển..."