"Gần đây khu vực ven biển liên tiếp xuất hiện sinh vật biển không rõ nguồn gốc tấn công người dân. Kính mong quý vị tuyệt đối đừng đến gần bờ biển. Nếu phát hiện sinh vật lạ, xin lập tức gọi vào đường dây khẩn cấp..." Trong khu chợ hải sản, Nguyễn Chỉ Hàm bất chợt giật mình tỉnh lại từ cơn mơ hoảng.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình tivi đang phát bản tin, gương mặt đầy kinh ngạc và khó tin.
Chuyện này... Là sao vậy?
Rõ ràng cô còn nhớ như in: vào năm thứ mười sau khi dị biến hạt nhân bùng phát, cô bị gia đình bỏ thuốc mê, ném vào bầy sinh vật đột biến, rồi bị cắn xé đến chết.
Cảnh tượng trước mắt lại như thể thời gian quay ngược trở lại... Trở về đúng một tháng trước khi dị biến hạt nhân xảy ra, khi gia đình ép cô ra ngoài mua hải sản, nói là để chuẩn bị mừng lễ đính hôn của em trai.
Hai tay cô run rẩy cầm điện thoại. Trên màn hình hiển thị ngày tháng: 27 tháng 5 năm 2306.
Cô đã sống lại!
Hơn hai trăm năm trước, một đảo quốc ngoan cố xả nước thải hạt nhân xuống biển, khiến môi trường sinh thái Trái Đất suy thoái nghiêm trọng.
Vô số sinh vật biến dị ở nhiều mức độ khác nhau, đời sống loài người bị ảnh hưởng nặng nề.
Theo thời gian, ngày càng nhiều người bắt đầu xuất hiện biến chất, bọn họ được gọi là "biến dị nhân".
Tại thời điểm này, đã có không ít biến dị nhân mất lý trí vì nhiễm phóng xạ. Và chỉ còn một tháng nữa thôi, cuộc bạo loạn khiến nhân loại gần như diệt vong sẽ xảy ra!
Nguyễn Chỉ Hàm lại ngẩng đầu nhìn lên màn hình tivi. Ngoài cảnh phóng viên đưa tin, còn xen kẽ những đoạn video ghi lại cảnh du khách và người dân ven biển bị thương sau khi bị sinh vật lạ tấn công.
Cô nhanh chóng nhận ra vùng da quanh vết thương của họ đều xuất hiện những chấm đen rất nhỏ... Sắc mặt cô lập tức trở nên nghiêm trọng.
Chợ hải sản hôm nay ảm đạm lạ thường.
Từ khi đảo quốc kia xả nước thải hạt nhân, người dân đã tự giác tẩy chay hải sản, khiến việc buôn bán lao dốc thê thảm. Song vẫn có người bám trụ mưu sinh.
Bà chủ quầy hải sản trông lo âu:
"Thật là chẳng yên ngày nào cả. Mỗi lần có tin xấu, tụi tôi lại phải hạ giá bán, sắp lỗ tới mức không trụ nổi rồi... Áaa!" Bà ta bỗng kêu lên thất thanh.
Ông chủ vội vàng chạy tới: "Sao thế?"
"Không sao đâu, bị con cua này kẹp một cái thôi. Bôi ít cồn i-ốt là được." Bà chủ xua tay, tỏ vẻ không để tâm, rồi quay lại tươi cười hỏi khách: "Cô gái nhỏ, muốn mua gì nào?"