Sống thì làm rau hẹ cho người ta cắt, đi làm thì như trâu ngựa, chết rồi còn phải luân hồi vào súc sinh đạo? Rốt cuộc cái số mệnh của nàng sao lại đen đủi như mực tàu thế này?
Bên ngoài, Y Vân thấy sắc mặt nàng biến đổi liên tục, lúc thì nhíu mày, lúc lại nghiến răng, tưởng nàng đang chịu đựng đau đớn do phản phệ, hắn đau lòng không thôi, bàn tay to lớn vô thức siết chặt lấy mép ghế, muốn hỏi han nhưng lại sợ làm phiền nàng nghỉ ngơi.
Linh Nhi thao thao bất tuyệt: [Đúng vậy đó, là ta đã nghịch thiên cải mệnh cho người có cơ hội trọng sinh, chủ nhân thân yêu.]
[Vậy linh hồn ban đầu của thân xác này đâu?] Vị nữ tử trùng tên trùng họ với nàng rốt cuộc đã đi đâu?
Linh Nhi: [Sau khi nàng ta biết mình sắp bị lưu đày đến Hắc Sát Điện đã sợ hãi quá độ mà tự đoạn tuyệt tâm mạch trong ngục rồi, nên người mới có cơ hội nhập vào thân xác này đó.]
Chết rồi? Một ác nữ thích hành hạ, sỉ nhục võ giả như thế mà tâm lý lại yếu đuối vậy sao?
Tô Tịch Nhan vô cùng nghi ngờ, nhưng người chết không thể đối chứng nên nàng đành chịu.
Phải nói tâm tính Tô Tịch Nhan cũng kiên cường thật, biết mình ở kiếp trước đã chết không thể sống lại, nàng liền nhanh chóng điều chỉnh tâm thái. Chết vinh không bằng sống nhục, bao nhiêu năm lăn lộn chốn công sở đâu phải để không.
Chẳng phải chỉ là đi Hắc Sát Điện thôi sao? Mình là linh sư thiên giai tôn quý, lại thêm Khí Linh bảo hộ, kiểu gì cũng có đường sống!
[Linh Nhi, xin hỏi kịch bản của ta là gì vậy?]
Tô Tịch Nhan ôm ảo tưởng hí hửng nghĩ. Nữ chủ vương quyền? Vả mặt thiên hạ? Thuần hóa ác thú? Nghĩ thôi đã thấy máu nóng trong người sục sôi, tâm trạng cũng phấn chấn hẳn lên, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười nhẹ.
Y Vân ngồi bên cạnh, bắt gặp nụ cười thoáng qua trên môi nàng, trái tim hắn như lỡ một nhịp. Đã bao lâu rồi hắn không thấy nàng cười? Nụ cười này sao mà trong trẻo, tinh khôi đến thế, khác hẳn nụ cười khinh miệt trước kia. Hắn ngây người ngắm nhìn, ánh mắt si mê không lối thoát.
Nhưng lời của Tiểu Khí Linh nhanh chóng tạt một gáo nước lạnh vào mặt nàng.
[Chủ nhân, kịch bản của chúng ta là nghịch hướng thuần thú, cứu rỗi thăng cấp.] Giải cứu thương sinh, oh yeah!
Giọng điệu phấn khích của Linh Nhi và khuôn mặt chảy dài như đưa đám của Tô Tịch Nhan quả là nam bắc đối lập.
Cái gì? Nghịch hướng thuần thú? Cứu rỗi? Sao nghe kiểu gì cũng không giống kịch bản sảng văn thế nhỉ?