Chương 6: Ngươi là ai?

Suốt chặng đường sau đó không ai nói thêm lời nào. Trong tiếng xe ngựa lăn bánh đều đều, Tô Tịch Nhan vì cơ thể yếu ớt mà cũng dần chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Thấy nàng đã ngủ say, hàng lông mi dài rủ xuống che đi sự sắc sảo ngày thường, Y Vân mới dám trút bỏ lớp ngụy trang nghiêm nghị. Ánh mắt hắn trở nên mềm mại như nước, khẽ khàng cởϊ áσ choàng chiến bào của mình đắp lên người nàng, động tác nhẹ đến mức sợ làm kinh động cả bụi trần.

Hắn ngồi đó, lặng lẽ chắn gió cho nàng, thầm nhủ: Đành đi bước nào tính bước đó vậy. Dù là địa ngục, ta cũng sẽ đi cùng nàng.

[Ting! Chào chủ nhân, ta là Tiểu Khí Linh K412-520 đã ký kết huyết mạch với người, đang xác nhận linh hồn!]

[Ký kết linh hồn thành công, Tiểu Khí Linh đang khởi tạo.]

Tô Tịch Nhan đang ngủ gà ngủ gật bị âm thanh vang lên trong đầu làm cho giật bắn mình, cơn buồn ngủ lập tức tan biến quá nửa. Nàng khẽ rùng mình, chiếc áo choàng của Y Vân trượt xuống một chút.

Y Vân lập tức chú ý, hắn vội vàng chỉnh lại áo cho nàng, giọng nói trầm ấm đầy lo lắng: "Gặp ác mộng sao? Đừng sợ, có ta ở đây rồi."

Tô Tịch Nhan ngơ ngác nhìn hắn một thoáng, nhưng âm thanh trong đầu lại vang lên dồn dập khiến nàng phải tập trung tinh thần đối phó.

[Ngươi là ai?] Tô Tịch Nhan dùng thần thức dò hỏi.

[Ta là Tiểu Khí Linh đáng yêu nhất trần đời đã ký kết với chủ nhân đây.]

[Khí Linh?]

Trong đầu lướt nhanh qua các cuốn truyện xuyên không từng đọc, Tô Tịch Nhan dè dặt hỏi: [Khí Linh, ta còn có thể quay về thế giới cũ của mình không?]

[Không thể! Ngoài ra đừng gọi ta là Khí Linh xa lạ như thế, hãy gọi ta là Linh Nhi nha.]

Tô Tịch Nhan nổi da gà, cố nén sự khó chịu trong lòng: [Linh Nhi, tại sao ta không thể về nhà?]

Ai mà muốn bị đày đến Hắc Sát Điện cơ chứ! Mau cho nàng về tiếp tục làm trâu làm ngựa chốn công sở đi! Còn hơn đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó rồi bị đám ma đầu kia vắt kiệt linh lực! Mấy cái ma chướng hay yêu thú gì đó hãy cút hết đi!

Tiểu Khí Linh: [Chủ nhân à, thân xác ở kiếp trước của người đã hương tiêu ngọc nát từ lâu rồi, hồn phách còn tồn tại là nhờ ta vớt người từ Quỷ Môn Quan về đó.]

[Được chọn làm chủ nhân của ta là phúc phần của người, nếu không thì hồn phách người đã đi luân hồi vào súc sinh đạo rồi.]

Gương mặt Tô Tịch Nhan đầy vạch đen: [Súc sinh đạo?]