Chương 5: Hắn không muốn để nàng xảy ra bất kỳ chuyện gì

Do thường xuyên tắm máu chiến trường nên võ giả Hắc Sát Điện phổ biến có thực lực rất cao, cái giá phải trả chính là tâm tính càng thêm u ám và cố chấp. Một số ít hậu bối thế gia cũng được gửi đến đây rèn luyện một thời gian rồi đón về kinh.

Chính vì thế, những kẻ "đầu trâu mặt ngựa" ở Hắc Sát Điện cũng đặc biệt nhiều, thường xuyên không phục tùng mệnh lệnh của triều đình, khiến Thánh Triều vô cùng đau đầu. Nhưng vì Hắc Sát Điện giữ vai trò quan trọng trong việc phòng thủ ma chướng nên họ cũng thường mắt nhắm mắt mở cho qua.

Tô Tịch Nhan bị lưu đày đến một nơi như vậy chẳng khác nào cừu non vào miệng cọp, đâm đầu vào chỗ chết!

Cái vùng đất tăm tối toàn là lũ điên kia không vắt kiệt linh lực của nàng thì quyết sẽ không bỏ qua!

Tô Tịch Nhan nghĩ đến đây, đôi mày lá liễu xinh đẹp nhíu chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đi vì sợ hãi, trong lòng dấy lên nỗi lo âu tột độ.

Y Vân ngồi bên cạnh vẫn luôn âm thầm quan sát nàng. Thấy đôi vai nàng run lên nhè nhẹ, trái tim hắn như bị ai bóp nghẹt. Hắn biết nàng đang sợ hãi điều gì.

Hắn khẽ thở dài, từ trong túi áo lấy ra một bầu nước sạch, vặn nắp rồi nhẹ nhàng đưa tới trước mặt nàng, giọng nói dịu dàng như gió xuân, cố gắng xoa dịu nỗi bất an trong lòng nàng:

"Đừng quá lo lắng. Cho dù đến Hắc Sát Điện thì người vẫn là linh sư tôn quý. Nếu bọn họ dám cưỡng ép người tinh lọc thì chính là phạm luật, người hoàn toàn có thể tấu trình lên trên."

Ngập ngừng một chút, ánh mắt Y Vân trở nên kiên định, hắn nói thêm, giọng trầm xuống chỉ đủ để hai người nghe thấy:

"Một thời gian nữa ta sẽ quay lại thăm nàng. Ta sẽ không để ai làm hại nàng đâu."

Tô Tịch Nhan nghe vậy mới ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lên, đôi mắt ngập nước nhìn về phía Y Vân tóc đen mắt vàng. Nàng bắt gặp ánh mắt chân thành và ấm áp của hắn, trái tim đang treo lơ lửng cũng hạ xuống đôi chút.

Nàng khẽ gật đầu rồi nhận lấy bầu nước.

Y Vân nhìn nàng nhu thuận uống nước, khác một trời một vực với dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn ngày thường, trong lòng vừa thương vừa tiếc.

Nếu nàng cứ ngoan ngoãn như thế này từ đầu thì có lẽ đã không phải chịu khổ ải nhường này. Nhưng dù nàng có là ai, dù nàng có rơi xuống bùn lầy thì hắn vẫn nguyện ý dùng lưỡi kiếm của mình để bảo vệ nàng chu toàn, không để nàng xảy ra bất kỳ chuyện gì.