Nhớ lại cảnh hôm nay nàng đội gió lớn kéo lê xiềng xích, y phục mong manh lảo đảo bước tới, mà đám võ giả Trung Thiên Điện kia cứ thế mặc kệ nàng run rẩy chịu lạnh.
Cũng chỉ là một lũ ngụy quân tử hám danh lợi mà thôi.
Bởi vì Tô Tịch Nhan đã không còn giá trị lợi dụng đối với bọn họ, nàng đã bị lưu đày tới Hắc Sát Điện vĩnh viễn thì chẳng khác nào phế vật.
Bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo bấu chặt lấy lòng bàn tay hắn, sợ rằng ngay cả nguồn nhiệt duy nhất này cũng vứt bỏ nàng, lạnh nhạt với nàng.
Dáng vẻ đáng thương như con mèo nhỏ bị bỏ rơi này trong khoảnh khắc khiến nội tâm Nhϊếp Thương dấy lên chút không nỡ và xúc động.
Hắn tự nhận mình không phải người tốt, tay nhuốm đầy máu tanh, nhưng cũng không phải kẻ ác hết thuốc chữa, càng không bao giờ ức hϊếp kẻ yếu thế.
Linh lực thu hút và quyến luyến lẫn nhau trong khoang xe vô hình trung kéo gần khoảng cách giữa hai người.
"Dùng cái này lót dạ trước đã, đợi về đến điện sẽ cho nàng dùng bữa đàng hoàng."
Nhϊếp Thương đưa tới một bình ngọc nhỏ đựng chất lỏng long lanh màu hồng nhạt, Tô Tịch Nhan nửa tin nửa ngờ mở nắp uống cạn.
Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào thứ nước cam lộ kia, mắt nàng sáng rực lên.
Thế mà lại là linh dịch hương dâu!
Phải biết rằng trong giới tu chân, Linh Dịch cũng phân cao thấp. Loại hạ phẩm vừa đắng vừa hăng, uống vào chỉ tổ buồn nôn. Còn Linh Dịch thượng phẩm được luyện chế từ linh thảo quý hiếm, không chỉ phục hồi linh lực nhanh chóng mà còn có tác dụng bồi bổ kinh mạch và dưỡng nhan.
Đặc biệt là linh dịch có hương vị trái cây linh quả, rất được các linh sư yêu thích, nhưng giá cả cũng vô cùng đắt đỏ.
Chỉ riêng bình ngọc nhỏ vừa rồi mà giá trị ít nhất cũng phải ngàn vàng.
Linh Nhi: [Oa, con rắn này hào phóng ghê nha~]
Tô Tịch Nhan ngoan ngoãn lau khóe miệng, nở một nụ cười ngọt ngào như hoa nở với Nhϊếp Thương.
"Cảm ơn ngươi, ngon lắm."
Phản ứng quá đỗi lễ phép và ngoan ngoãn của nàng nằm ngoài dự đoán của Nhϊếp Thương.
Võ giả chăm sóc linh sư là chuyện thiên kinh địa nghĩa, những linh sư được chiều hư đa số sẽ không biết nói lời cảm ơn, ngược lại sẽ chỉ càng thêm bới lông tìm vết, chê ỏng chê eo.
Giờ xem ra nàng và những mô tả ác độc, hống hách trong cáo trạng hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau.
Chẳng lẽ cáo trạng có sai sót? Hay có uẩn khúc gì bên trong?
Tuy Nhϊếp Thương rất nghi hoặc nhưng sắc mặt đã dịu đi không ít, ánh mắt nhìn nàng cũng bớt đi vài phần sát khí. Hắn tự nhủ chắc nàng đói quá nên mới ngoan ngoãn như vậy thôi.