Chương 2: Cái số phận chó má gì thế này?

Những năm gần đây, vùng đất bị ma chướng bao phủ ngày càng lan rộng. Số lượng võ giả ngày càng tăng nhờ bí pháp rèn thể. Trong khi đó linh sư vì thể chất vốn yếu ớt, sinh tồn khó khăn nên số lượng luôn khan hiếm.

Tỷ lệ giữa võ giả và linh sư chênh lệch đến mức đáng sợ, một vạn người mới có một.

Vì vậy mỗi một linh sư thức tỉnh đều là tia hy vọng sống còn của võ giả và cả thế gian này. Một linh sư thiên giai lại càng là báu vật vô giá được cả Thánh Triều nâng niu trong lòng bàn tay.

Theo lẽ thường thì thân phận của nguyên chủ tôn quý như phượng hoàng, so với phàm nhân chính là một trời một vực.

Vậy mà chẳng hiểu sao một linh sư thiên giai hiếm có như vậy lại sa cơ lỡ vận đến mức phạm phải tội tày trời rồi bị phán quyết lưu đày đến Hắc Sát Điện?

Cho dù có gϊếŧ người phóng hỏa thì e rằng cũng chưa chắc bị kết án nặng đến thế!

Hôm nay chính là ngày thi hành án.

Tô Tịch Nhan cúi đầu nhìn xích sắt nặng trịch khóa chặt tay chân mình, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười chua chát, tự giễu cho số phận trớ trêu.

Kiếp trước nàng vừa tốt nghiệp đã phải làm trâu ngựa chốn công sở, vì gánh núi công việc mà tên sếp khốn kiếp giao xuống nên nàng bị ép tăng ca thâu đêm thành thói quen, cuối cùng chết yểu vì lao lực.

Xuyên đến nơi này lại bị chụp mũ là tội nhân thiên cổ, bị áp giải đến nơi thâm sơn cùng cốc để lưu đày. Đời người đúng là vừa mở mắt ra đã thấy hết hy vọng. Cái số phận chó má gì thế này?

"Chúng ta đi thôi."

Giọng Y Vân khẽ vang lên, không hề có chút thúc giục mà ngược lại còn mang theo sự kiên nhẫn lạ thường.

Chút võ mèo cào của nàng hoàn toàn không thể chống lại sức nặng của xiềng xích nên bước chân có phần loạng choạng. Tô Tịch Nhan cắn răng, định bước lên xe ngựa bọc thép chuyên dụng để áp giải.

Thấy nàng chật vật như thế, cả người toát lên vẻ uất ức bất lực, ánh mắt của Y Vân thoáng dao động mạnh mẽ. Hắn bước nhanh tới, vươn cánh tay rắn chắc đỡ lấy khuỷu tay nàng, sức lực vô cùng nhẹ nhàng như sợ làm nàng đau, giúp nàng vững vàng bước lên xe.

Bàn tay hắn ấm áp, truyền qua lớp áo mỏng manh khiến Tô Tịch Nhan sững sờ trong giây lát.

Y Vân nhìn bóng lưng nàng, trong lòng dâng lên nỗi xót xa vô hạn. Nàng gầy đi nhiều quá.

Hắn biết rõ những tội danh nàng gánh chịu, biết rõ cả thế giới này căm ghét nàng ra sao. Nhưng hắn không cách nào điều khiển được trái tim mình. Hắn chỉ hận bản thân không đủ quyền lực để che chở cho nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng bị đày ải.