Chương 19

Một số tia thần thức của hắn đã xâm nhập vào thức hải của nàng, nàng có thể cảm nhận được thức hải của mình cũng đang thôi thúc bản thân giải phóng hương mai, muốn ỷ lại nằm trên hương vị của hắn.

Ánh mắt nàng ngẩn ngơ, nhìn về phía bức tượng điêu khắc cao lớn lạnh lùng bên cạnh.

Trong lòng chợt hiểu ra.

"Ta còn tưởng ngươi khác với bọn họ."

Giọng nữ yếu ớt như muỗi kêu vang vọng trong khoang xe, Nhϊếp Thương khó hiểu quay đầu lại.

Tô Tịch Nhan chạm phải đôi mắt màu vàng lửa của hắn, ổn định lại tâm thần, tiếp tục buông lời dối trá: "Công tử khoác áo cho ta ở dịch trạm, ta còn tưởng ngươi rất ân cần và hiệp nghĩa, không ngờ cũng thích giở trò uy hϊếp nữ tử."

Nhϊếp Thương ngẩn người, rõ ràng đang đợi nàng nói tiếp.

Nước mắt Tô Tịch Nhan nói đến là đến, dùng bàn tay nhỏ che khuôn mặt, trong lời nói đều toát lên vẻ tủi thân vô tận: "Đúng vậy, ta là tội nhân, sự lạnh nhạt này là điều ta đáng phải nhận."

Nàng nói xong còn dùng ống tay áo lau đi một hai giọt nước mắt vừa nặn ra được.

Sự chủ động tỏ ra yếu đuối của nàng nhất thời khiến Nhϊếp Thương luống cuống tay chân, không biết mình nên đáp lại thế nào.

Võ giả Hắc Sát Điện vốn quen chém gϊếŧ, đâu có rành việc dỗ dành nữ nhân, nhất là linh sư.

Khuôn mặt tuấn tú vốn lạnh lùng của hắn thoáng hiện lên vẻ mờ mịt và bối rối.

"Bắt nạt nàng à? Đám chó săn ở Trung Thiên Điện mới là những kẻ biết nịnh nọt linh sư nhất."

Lời lẽ Nhϊếp Thương vẫn sắc bén nhưng hắn vẫn giơ tay, dùng đầu ngón tay thô ráp nhưng ấm áp lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng.

Chẳng vì gì cả mà chỉ đơn thuần là nhìn thấy phiền lòng thôi.

Tô Tịch Nhan đột nhiên dùng hai tay nắm ngược lấy bàn tay to lớn của hắn, chớp đôi mắt to ngập nước tiếp tục thừa thắng xông lên: "Đói quá."

Thực tế Tô Tịch Nhan không hề nói dối, từ lúc bị áp giải đến đây, do điều kiện có hạn nên nàng chỉ được ăn chút lương khô cứng ngắc.

Suốt dọc đường bôn ba, bụng nàng đã sớm đói meo, dạ dày trống rỗng cồn cào.

Nàng rất muốn ăn thứ gì đó nóng hổi.

Lúc này bụng nàng rất biết phối hợp mà kêu lên ùng ục một tiếng rõ to.

Nhϊếp Thương cụp mắt, hàng mi dài theo động tác của hắn che đi đôi mắt, quét qua cái bụng xẹp lép của nàng.

Lũ đạo đức giả đó, dù một linh sư thiên giai đường đường chính chính có phạm tội thì cũng là thân ngọc cành vàng, đến cái ăn cũng phải cắt xén của nàng sao?