Chắc chắn nàng cảm thấy nếu có thể thuần phục được đám dã thú ở Hắc Sát Điện thì sẽ càng có cảm giác chinh phục và kí©h thí©ɧ hơn so với các nơi khác chứ gì?
"Tô cô nương, chắc nàng cảm thấy so với lũ chó nhà ngoan ngoãn ở kinh thành thì hành hạ lũ chó điên ở Hắc Sát Điện sẽ sướиɠ hơn và thỏa mãn hơn nhỉ?"
Lời lẽ u ám lại đầy vẻ tà mị, phớt lờ cơ thể đã hơi run rẩy của Tô Tịch Nhan lúc này, suýt chút nữa dọa vỡ nát phòng tuyến tâm lý mong manh của nàng.
Trong ký ức của nguyên chủ, ấn tượng về võ giả Hắc Sát Điện cũng chẳng khác gì lời đồn đại.
Võ giả nơi đây đều là lũ điên, không chỉ sát hại phàm nhân mà cũng không phải chưa từng có tiền lệ ra tay tàn độc với linh sư.
Dưới sát khí mạnh mẽ xâm chiếm, nàng đã nảy sinh ảo giác rằng tên ma đầu tóc đỏ trước mắt này sẽ thẹn quá hóa giận mà xé xác nàng ngay tại chỗ.
Nàng cố hết sức cắn chặt môi dưới, kiềm chế bản thân không run rẩy quá dữ dội.
Nhưng biểu cảm này cùng sự im lặng của nàng trong mắt Nhϊếp Thương lại hoàn toàn là sự bướng bỉnh, không phục.
"Không nói gì, là do bị ta nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận rồi à?"
Giọng điệu Nhϊếp Thương ngày càng lạnh, sự kiên nhẫn cũng sắp cạn kiệt. Không sai, nàng cũng chẳng khác gì đám linh sư kiêu ngạo coi trời bằng vung kia.
Đến một ánh mắt, một biểu cảm thật lòng cũng chẳng thèm bố thí cho hắn.
Lũ võ giả thấp hèn bọn hắn sao mà xứng chứ?
Có đầy kẻ nịnh nọt liếʍ gót chân nàng, hắn đúng là tự chuốc lấy nhục nhã, ha ha.
Hắn cười khẩy trong lòng, cảm thấy bản thân thật nực cười.
Chỉ là ngửi thấy một chút mùi hương là hắn đã không kìm lòng được mà bị nàng trêu đùa như vậy, trong lòng nàng bây giờ chắc sướиɠ lắm nhỉ, đắc ý lắm nhỉ.
Giống như coi hắn là con chó mà trêu đùa qua lại vậy.
Nhϊếp Thương bỗng cảm thấy vô vị, buông lỏng tay rồi ngồi trở lại vị trí của mình.
Không nhìn nàng nữa, cũng không để ý đến nàng nữa, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm những tòa kiến trúc cổ quái không ngừng lùi lại ngoài cửa sổ, áp suất quanh người cực thấp.
Tô Tịch Nhan hít sâu vài hơi để bình ổn lại tâm trạng, co rúm người, hơi thở võ giả nóng rực thấm đẫm trên chiếc áo choàng vẫn còn rất nồng đậm.
Nàng quấn chặt áo để sưởi ấm, mùi hương nam tính bá đạo nhảy nhót không ngừng vờn quanh chóp mũi, kỳ lạ thay lại là một mùi hương rất dễ chịu.