"Tô linh sư, nàng đã chuẩn bị xong chưa?"
Đã chuẩn bị để đón nhận kiếp sống lưu đày, dấn thân vào địa ngục trần gian sắp tới chưa?
Giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên kéo Tô Tịch Nhan từ trong cơn mê man hỗn độn trở về thực tại. Trong chất giọng ấy dường như còn ẩn chứa vài phần chua xót và bất lực không thể che giấu.
Nàng khó nhọc ngước mắt, thu vào tầm nhìn là bóng dáng một võ giả đang đứng sừng sững như ngọn núi chắn trước mặt. Hắn khoác trên mình bộ chiến bào bạch kim lẫy lừng của Trung Thiên Điện, thân hình cao gần chín thước, vai rộng eo thon, dung mạo anh tuấn phi phàm đến mức khiến cả thần tiên cũng phải nảy lòng ghen tị.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo, cứng nhắc của lớp giáp sắt bên ngoài, ẩn sâu trong đôi mắt phượng hẹp dài kia lại là sự thương tiếc khôn nguôi và thâm tình kìm nén. Bàn tay hắn nắm chặt bên hông, như thể đang dùng hết lý trí để ngăn bản thân không vươn tay chạm vào khuôn mặt tiều tụy của nàng.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, ký ức của nguyên chủ cũng ùa về như thủy triều cuộn sóng, nhấn chìm tâm trí Tô Tịch Nhan.
Hóa ra thân xác này vốn là một cô nhi tại Tế Bần Viện ở Thiên Xu Vực – chốn phồn hoa bậc nhất Cửu Châu. Số mệnh nàng thay đổi khi thức tỉnh năng lực trở thành một trong những linh sư thiên giai hiếm hoi, được Thánh Triều đưa vào Trung Thiên điện hưởng vinh hoa phú quý tột bậc.
Đại lục này là một thế giới đầy rẫy những điều huyền huyễn, nơi vận mệnh của vạn vật xoay vần quanh ba loại sinh mệnh là võ giả, linh sư và phàm nhân.
Phàm nhân yếu ớt, chỉ đảm nhận việc canh tác, xây dựng và sinh con đẻ cái để duy trì huyết mạch nhân tộc. Trong khi đó võ giả trời sinh đã sở hữu sức mạnh dời non lấp bể, thân thể cứng như sắt đá. Họ chính là lá chắn thép, ngày đêm dùng máu xương để ngăn chặn ma chướng và yêu thú xâm lấn đại lục.
Nhưng sức mạnh nào cũng có cái giá của nó.
Quanh năm suốt tháng chém gϊếŧ giữa mưa máu gió tanh khiến võ giả không thể tránh khỏi việc bị sát khí và tà niệm xâm nhập. Giác quan càng nhạy bén thì tâm trí họ lại càng dễ bị ăn mòn, giày vò đau đớn. Đó là lúc vai trò của linh sư trở nên cực kỳ quan trọng. Linh sư là người duy nhất có khả năng dùng linh thức như dòng suối mát lành để xoa dịu tâm ma, thanh tẩy kinh mạch cho võ giả.
Bởi lẽ một khi vượt quá ngưỡng chịu đựng thì võ giả sẽ rơi vào trạng thái đáng sợ nhất là tẩu hỏa nhập ma.
Kẻ đã tẩu hỏa thì sinh mệnh chỉ còn tính bằng khắc, tuyệt đối không sống quá hai ngày. Họ sẽ mất hết nhân tính, điên cuồng tấn công mọi thứ trong tầm mắt, trở thành mối nguy hại tàn khốc chẳng kém gì yêu thú và kết cục duy nhất chào đón họ chỉ là cái chết.
Thậm chí nếu bị ma hóa quá nặng thì họ sẽ biến thành Ma Nhân, trở thành những con quái vật với sức chiến đấu kinh hồn bạt vía. Võ giả khi còn tỉnh táo càng mạnh thì khi hóa thành Ma Nhân lại càng đáng sợ gấp bội phần.
Linh sư quan trọng là thế, là cứu tinh duy nhất của võ giả, nhưng trớ trêu thay là sự thức tỉnh của linh sư lại chậm hơn võ giả đến cả mấy trăm năm. Tỷ lệ xuất hiện của họ thấp đến mức thảm thương, khiến sự tồn tại của họ càng trở nên quý giá hơn bất kỳ châu báu nào trên thế gian này.