Kiếp trước Tô Tịch Nhan vì lao lực quá độ mà hương tiêu ngọc nát. Hồn phách nàng phiêu dạt, xuyên qua thời không hỗn loạn để rồi tỉnh lại trong thân xác của một linh sư thiên giai tôn quý. Cứ ngỡ trời …
Kiếp trước Tô Tịch Nhan vì lao lực quá độ mà hương tiêu ngọc nát. Hồn phách nàng phiêu dạt, xuyên qua thời không hỗn loạn để rồi tỉnh lại trong thân xác của một linh sư thiên giai tôn quý.
Cứ ngỡ trời cao thương xót, bù đắp cho nàng một đời vinh hoa, được vạn người quỳ gối tung hô. Nào ngờ mộng đẹp chóng tàn, nàng vừa mở mắt ra đã biết mình phạm tội nặng nên bị phán quyết lưu đày vĩnh viễn tới Hắc Sát điện – nơi tận cùng của Hắc vực tăm tối.
Thế gian này, phần lớn võ giả đều mang tâm tính cuồng loạn, dễ dàng tẩu hỏa nhập ma. Mà Hắc Sát điện chính là l*иg giam kiên cố nhất, nơi giam cầm những con dã thú điên cuồng và khát máu bậc nhất thiên hạ.
Từ cổ chí kim, thánh điện chưa từng dám phái linh sư đến trấn thủ nơi này. Bởi lẽ khi ném một con cừu non vào bầy sói đói, kết cục ngoài "chết không toàn thây” ra thì còn có thể là gì? Tô Tịch Nhan chính là Linh sư đầu tiên, cũng là "món ngon" duy nhất bị ném vào địa ngục trần gian ấy. Tin tức vừa lan ra là đám ác khuyển trong bóng tối đã âm thầm mài vuốt, tơ tưởng đến đóa sen trắng thanh khiết sắp rơi vào tay mình.
Đêm khuya thanh vắng, nến đỏ chập chờn.
Tô Tịch Nhan vừa thắp sáng căn phòng, đồng tử đã co rút lại vì kinh hãi. Cảnh tượng quái đản gì đang diễn ra trước mắt nàng thế này?
Ban ngày đám võ giả kia còn cố kìm nén sát khí, ngụy trang không chút kẽ hở. Nhưng giờ khắc này trước mắt nàng là một nam tử với thân hình cường tráng, gân cốt nổi lên cuồn cuộn, đang tự dùng dây xích trói chặt mình quỳ gối ngay bên mép giường nàng.
Gương mặt tuấn mỹ đến mức thiên địa cũng phải ghen tỵ kia lại lộ ra vẻ đáng thương, chất giọng khàn khàn cất lên đầy khẩn thiết: "Linh sư đại nhân, cầu xin nàng hãy thương xót ta."
Hóng a. Mog cập nhật hoài, ko bít truyện bao nhiêu chươg đây