Chương 20

Thi Nguyên Tịch khinh thường làm thϊếp, càng không muốn chen chân vào tranh đoạt một nam nhân đã thuộc về người khác.

Ngay cả những phản bội trong quá khứ, nàng cũng chẳng buồn để vào mắt.

Việc hôm nay gặp lại hắn, chẳng qua chỉ là hoàn thành một việc mà Thi gia giao phó.

Nàng căn bản là không hề để hắn trong lòng.

Khương Hạo nghẹn lời, nhất thời như không thể hô hấp.

Nhưng dù hắn có đau lòng đến mấy, có hối hận bao nhiêu, trong mắt đối phương đều chẳng đáng một lời.

Khi Khương Hạo ngẩng đầu lên lần nữa, Thi Nguyên Tịch đã rời đi từ lâu.

Nàng rứt khoát, dứt tình, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho hắn.

Tiêu thị sau khi nghe hạ nhân hồi báo lại mọi việc, tâm tình vô cùng phức tạp.

Một mặt cảm thấy may mắn vì Thi Nguyên Tịch đã không nương tay, cắt đứt sạch sẽ với Khương Hạo, không để hắn có bất kỳ cơ hội xoay chuyển nào.

Mặt khác trong lòng lại không khỏi hụt hẫng.

Bởi vì lời của Thi Nguyên Tịch hôm nay, không chỉ là mắng Khương Hạo, mà còn như một cái tát giáng thẳng vào mặt nàng và Thi Xúc.

Nàng ví Khương Hạo như cái bát vàng được nạm viền quý giá, mà Tiêu thị và Thi Xúc lại nâng niu ôm giữ không buông, cứ ngỡ đó là kim quy quý báu.

Tiêu thị trong lòng đầy tức giận, nhưng lại không thể phủ nhận lời Thi Nguyên Tịch nói không có lý.

Còn Khương Hạo, ngày hôm đó thất hồn lạc phách trở về phủ, chẳng gặp ai, chỉ một mình nhốt trong phòng, cơm nước không màng đến.

Phải đợi sau này Thi Xúc chủ động dỗ dành, gõ mở lòng hắn, hôn sự này mới có thể xem như giữ vững.

Kết cục đã như mong muốn, Tiêu thị cũng chẳng thể nói được gì thêm về Thi Nguyên Tịch.

Mụ mụ đứng bên cạnh thấy mọi chuyện xem như đã an bài, liền bước tới khẽ nói: “Giờ sự đã định, phu nhân sao không sai người đưa nàng trở về Việt Châu đi?”

“Giữ nàng ở lại nơi này, chỉ sợ sẽ sinh thêm rắc rối.”

Tiêu thị nào không nghĩ đến điều đó? Thi Nguyên Tịch là người không dễ kiểm soát, giữ lại kinh thành chẳng khác nào nuôi họa trong nhà. Nhưng nay nàng đã qua vòng xét duyệt học sinh của Quốc Tử Giám, không bao lâu nữa sẽ bước vào kỳ khảo thí nhập học.

Việc này đã được ghi chép công khai, giờ mà ép nàng rời đi, e rằng Quốc Tử Giám cũng sẽ lên tiếng.

Tiêu thị chỉ nhàn nhạt đáp: “Không vội, cứ chờ xem.”

Nội dung khảo thí của Quốc Tử Giám vốn vô cùng khó, học sinh bình thường còn chưa chắc qua được, huống hồ là một nữ tử như Thi Nguyên Tịch.

Nếu nàng thi rớt, khi đó có thể danh chính ngôn thuận mà đưa nàng rời khỏi kinh thành.

Từ xưa đến nay, nữ tử thi không đậu là chuyện thường, cũng chẳng làm tổn hại đến thể diện của Thi gia.

Tiêu thị nghĩ đến đây thì trong lòng càng thêm chắc chắn, từ đó không còn để tâm đến Thi Nguyên Tịch nữa.

Trước kia vì chuyện của Khương Hạo, nàng nhìn chằm chằm Thi Nguyên Tịch từng bước, thậm chí không để nàng rời khỏi phòng nửa bước.

Hiện tại, nàng tạm thời không ra ngoài, chỉ sai Nhạc Thư thay mình đi lại khắp kinh thành, đến những nơi học trò thường tụ tập.

Nhạc Thư từ trước đã hầu hạ bên cạnh nàng, vốn là nha hoàn thân cận được bồi dưỡng từ sớm. Những năm qua theo nàng về Việt Châu, chịu không ít khổ cực, nhưng cũng đã trưởng thành, chững chạc hơn nhiều.