Chương 4

Ban đầu Triệu Linh Linh muốn từ chối, giờ là tháng Tám, trời lại nắng như đổ lửa. Còn chưa làm gì mà đã mồ hôi đầm đìa, cho nên xuống ruộng làm chẳng khác gì chịu cực hình.

Nhưng cô ta còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy Lâm Thư quay sang nhìn:

“Linh Linh, chị dâu thương em nhất mà. Em sẽ không nỡ từ chối chị chứ?”

Trong lòng Triệu Linh Linh tràn đầy kháng cự:

“Chị dâu, em chưa từng làm, em sợ mình không làm nổi...”

Từ khi Lâm Thư về sống cùng nhà hai năm nay, cuộc sống cả nhà khấm khá lên trông thấy. Triệu Linh Linh được ăn uống đầy đủ, cơ thể phát triển bình thường, khuôn mặt nở nang, dáng người cũng cao lên, giờ đã xấp xỉ Lâm Thư.

Lâm Thư vỗ nhẹ tay em chồng, giọng dịu dàng mà không kém phần cứng rắn:

“Chỉ là ra ruộng nhổ cỏ thôi mà, nhìn một lần là biết làm. Mẹ cũng sẽ đi cùng em, sợ gì chứ?”

“Vâng.” Triệu Linh Linh đành miễn cưỡng gật đầu.

Thấy con gái đã nhận lời, Vương Thúy Lan cũng không thể nói không. Bà ta đã bao lâu rồi không xuống đồng, giờ giữa cái nắng như thiêu mà phải cúi mình nhổ cỏ giữa ruộng ngô, nghĩ thôi đã muốn ngất xỉu.

Lâm Thư nhìn Triệu Kiến Bình vác cuốc trên vai, còn mẹ chồng và em chồng mỗi người cầm theo một cái xẻng nhổ cỏ, dưới cái nắng gay gắt mà rời khỏi nhà.

Cô cố tình đẩy cả nhà đi hết là vì có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Năm đó, lẽ ra cô không phải xuống nông thôn. Nhà máy dệt len còn chừa lại một suất làm việc. Vừa tốt nghiệp là có thể đi làm ngay. Nhưng mẹ kế đã giở trò, tráo đổi suất đó cho em kế còn lặng lẽ đăng ký cho cô xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.

Sau khi biết sự thật, Lâm Thư đã làm ầm lên, chuẩn bị đến thẳng nhà máy tố cáo em kế chiếm đoạt chỉ tiêu. Việc này vốn chẳng hay ho gì, bố và mẹ kế sợ cô làm lớn chuyện sẽ mất mặt.

Cuối cùng bọn họ nói chỉ cần cô chịu ngoan ngoãn xuống nông thôn, thì cô đưa ra điều kiện gì họ cũng sẽ chấp nhận.

Lâm Thư biết chỉ tiêu đã định, dù muốn hay không cũng không thể thay đổi. Cô cũng đã hoàn toàn thất vọng với người bố của mình, cho nên mở miệng đòi thẳng ba nghìn tệ cùng cam kết lo đầy đủ tem phiếu sinh hoạt cho ba năm sắp tới.

Chỉ cần đáp ứng những điều kiện đó, thì cô sẽ không bao giờ quay lại cái nhà này nữa.

Ban đầu, bố cô không đồng ý vì cảm thấy ba nghìn tệ là quá nhiều, không nỡ bỏ ra. Nhưng mẹ kế thì thấy bỏ ra ba nghìn mà đổi lại được một “chén cơm sắt” cho con gái mình, lại còn đuổi được Lâm Thư đi, không phải lo nó quay về nữa. Dù tính kiểu gì cũng quá lời.

Bà ta thuyết phục được chồng, cuối cùng hai người cũng đồng ý với yêu cầu của Lâm Thư.

Thời ấy, công nhân bình quân chỉ kiếm được ba bốn chục đồng một tháng. Một gia đình hai người đi làm, không ăn không tiêu cũng phải dành dụm năm năm mới có được số tiền đó. Vào thời kỳ ấy, người có thể tích cóp được ngần ấy tiền là rất hiếm.

Cô dám mở miệng đòi ba nghìn, bởi vì mẹ cô đã từng hy sinh vì cứu nhà máy.

Năm cô mười tuổi, ở Giang Thành xảy ra động đất. Mẹ cô vì lao vào cứu tài liệu quan trọng của nhà máy mà hy sinh. Đơn vị cấp cho gia đình ba nghìn tệ tiền trợ cấp tử tuất, kèm theo một suất làm việc.

Lúc ấy, Lâm Thư mới mười bốn tuổi, vừa tốt nghiệp cấp hai còn đỗ cả cấp ba. Cô muốn tiếp tục học, nên không tiếp nhận công việc đó. Vì cô là con gái của liệt sĩ, lãnh đạo nhà máy đã giữ lại chỉ tiêu cho cô, chỉ cần tốt nghiệp cấp ba là có thể vào làm bất cứ lúc nào.