Chương 3

Ở nông thôn thời ấy, có rất nhiều cặp vợ chồng không có đăng ký kết hôn mà chỉ cần làm tiệc cưới là mặc nhiên được xem như vợ chồng.

Lâm Thư cũng nghĩ như vậy.

Trước khi đi, Triệu Phúc Sinh nhờ cô thay hắn chăm sóc bố mẹ và em gái. Cô luôn ghi nhớ lời dặn đó, cho nên tận tâm tận lực hiếu thuận với bố mẹ chồng, yêu thương em chồng như ruột thịt.

Cả đời cô đã ở bên họ, dốc hết lòng hết sức mang đến cho họ cuộc sống tốt nhất. Cô từng nghĩ rằng cả đời này, mình không hổ thẹn với người chồng đã khuất. Cô cũng từng tin rằng tất cả những vất vả, những đắng cay mình trải qua đều là xứng đáng.

Nào ngờ, cuối cùng... tất cả chỉ là một màn kịch lừa dối.

Ngay thời khắc này, chính là lúc cô nghe từ miệng mẹ chồng rằng Triệu Phúc Sinh đã chết thì không chịu nổi cú sốc mà ngất đi.

Ngày hôm đó là 10 tháng 8 năm 1976.

Thấy Lâm Thư ngẩn người, em chồng Triệu Linh Linh kéo nhẹ vạt áo cô: “Chị dâu, chị không đồng ý sao?”

Lâm Thư bừng tỉnh khỏi dòng ký ức, cô nhìn gương mặt ngấn nước mắt của Triệu Linh Linh. Kiếp trước, chính dáng vẻ đáng thương này đã khiến cô mềm lòng, cam tâm tình nguyện cống hiến tất cả, sống không khác gì trâu ngựa vì cái nhà này.

“Làm sao chị nỡ rời xa mọi người được. Mọi người là người thân nhất của chị mà.” Cô dịu dàng nói, nhưng đáy mắt lại lạnh băng: “Chị từng hứa với Phúc Sinh, nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho gia đình anh ấy.”

Nghe xong lời của Lâm Thư, vợ chồng Triệu Kiến Bình đều nở nụ cười hài lòng.

“Tiểu Thư, chúng ta không nhìn nhầm con. Nếu Phúc Sinh biết được, nhất định nó cũng sẽ yên lòng.”

Lời Vương Thúy Lan vừa dứt, chuông gọi đi làm trong thôn vang lên.

Trời quá nóng cho nên buổi trưa không làm việc, chỉ làm buổi sáng và buổi chiều.

Triệu Kiến Bình liền đứng dậy, chuẩn bị ra đồng.

Vương Thúy Lan thì ở lại, bà ta khẽ vuốt tay Lâm Thư, giọng đầy vẻ quan tâm giả tạo: “Hay là chiều nay con nghỉ đi, ở nhà nghỉ ngơi một chút.”

Từ khi Lâm Thư gả vào nhà họ Triệu thì “mẹ chồng” Vương Thúy Lan cứ cách vài bữa lại than đau chỗ này, nhức chỗ kia. Nào là đau lưng, mỏi gối, nhức đầu, ê vai, không có chỗ nào khỏe.

Lâm Thư thương bà ta cho nên để bà ta ở nhà làm chút việc nhẹ nhàng. Em chồng Triệu Linh Linh khi còn nhỏ vì nghèo, ăn không đủ no, hay ốm yếu nên phát triển kém.

Lúc Lâm Thư mới về ở, thấy Triệu Linh Linh gầy gò xanh xao như con khỉ con. Cho nên ngoài việc đi học ra, cô ta cũng không phải đυ.ng tay vào bất kỳ việc gì.

Lâm Thư cùng bố chồng Triệu Kiến Bình ra đồng làm việc kiếm công điểm. Lương thực chia theo công điểm, nếu không có lý do chính đáng thì cô chưa bao giờ nghỉ làm.

Nghĩ lại kiếp trước, cô thật sự quá ngu ngốc.

Kiếp này, cô sẽ không để họ sống yên ổn nữa.

Vương Thúy Lan đã “tốt bụng” mở lời cho cô nghỉ, vậy cô càng không thể phụ lòng “ý tốt” đó:

“Cái chết của Phúc Sinh là cú sốc quá lớn với con. Con thật sự không thể đi làm được nữa.”

“Nhà mình bốn người, chỉ có con với bố đi làm. Trong đội đã có người bắt đầu bất mãn rồi. Nếu con cũng không đi, để mỗi bố ra đồng một mình thì người ta chắc chắn sẽ bàn tán.”

Nói xong, ánh mắt Lâm Thư lướt qua Triệu Linh Linh, cuối cùng dừng lại trên mặt Vương Thúy Lan:

“Hay là thế này đi, mẹ. Mẹ dẫn Linh Linh theo, cùng bố đến đội làm việc. Như vậy, dù con không ra đồng thì người khác cũng không nói gì nữa.”