Chương 25

“Vừa nãy con nói gì với chị dâu thế?”

Triệu Linh Linh ngồi xuống mép giường: “Con nói mấy bữa nay cơm nước nhạt nhẽo quá, làm đồng không còn sức. Nên con muốn ăn cho ngon miệng một chút, chị dâu nói trưa nay sẽ xào món gì đó. Chị ấy biết con thích ăn trứng, trưa nay chắc chắn sẽ xào trứng cho con ăn.”

“Con chỉ biết ăn thôi! Chuyện của anh con, miệng phải khóa cho chặt. Tuyệt đối không được để Lâm Thư biết sự thật. Với bất kỳ ai cũng không được nói, chuyện này phải chôn sâu trong bụng, nghe rõ chưa?” Vương Thúy Lan nghiêm mặt dặn dò.

Triệu Linh Linh gật đầu.

“Mẹ, con biết rồi. Chỉ là chuyện của anh, có thật nghiêm trọng như chị dâu nói không ạ?”

“Chuyện đó con không cần lo, mẹ với bố sẽ giải quyết. Việc con cần làm là câm miệng lại.”

Lâm Thư vào bếp, lấy một nhúm gạo cho vào nồi, đổ hai gáo nước. Trong nồi đặt một cái xửng tre, trên xửng là mấy cái bánh ngô hấp. Cô nhóm bếp, cho một khúc củi vào đốt.

Triệu Linh Linh thèm món xào, nên cô ra nhà chính một chuyến. Bưng đĩa dưa muối mặn chát đặt trên bàn ăn vào bếp, nhỏ một giọt dầu vào chảo xào qua loa rồi bưng cho Triệu Linh Linh còn đang thèm nhỏ dãi, một đĩa dưa xào đen sì sì. Đồ ăn vừa xong thì cơm cũng chín.

Trời tuy nóng, nhưng Lâm Thư lại thấy trong lòng nhẹ nhõm. So với việc để mấy người kia tự nấu, phá hoại lương thực cô phải bỏ tiền ra mua thì tự tay làm vẫn hơn. Cô bưng cơm canh ra bàn, rồi đi sang phòng phía đông gọi bố mẹ chồng ra ăn.

Vợ chồng Triệu Kiến Bình đang ngồi trong phòng im lặng, không ai nói câu nào. Trong lòng họ đang lo nơm nớp, sợ chuyện dối trá bị lật tẩy, càng nghĩ càng bất an.

Nghe tiếng Lâm Thư gọi ăn cơm.

Triệu Linh Linh lập tức đứng bật dậy: “Nhanh vậy đã nấu xong rồi sao?”

Thấy bố mẹ vẫn ngồi yên không động đậy, cô ta gọi: “Bố, mẹ, ăn cơm thôi.”

Vợ chồng Triệu Kiến Bình không còn chút khẩu vị nào. Bụng thì đã sôi ùng ục, mà chẳng thiết ăn uống.

Vương Thúy Lan mệt mỏi nói: “Không muốn ăn.”

Triệu Linh Linh tiến lại kéo tay bà ta: “Mẹ, người sống nhờ cơm, không ăn thì chiều lấy sức đâu mà làm việc. Trước mắt cứ ăn đã, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết. Mẹ mà không ra ăn, chị dâu sẽ nghi ngờ đấy. Đi thôi.”

Triệu Kiến Bình đứng dậy: “Con bé nói đúng. Đi ăn cơm đi.”

Lâm Thư đứng ở cửa nên nghe hết cuộc trò chuyện bên trong, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Nghe thấy họ chuẩn bị ra ngoài, cô chủ động bước lên: “Bố, mẹ, ăn cơm thôi.”

Vừa ra khỏi phòng, ba người họ liền chạm mặt Lâm Thư. Mỗi người đều cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, rồi cùng nhau đi vào nhà chính.

Triệu Linh Linh chạy tới khoác tay Lâm Thư: “Chị dâu, chị nấu cơm nhanh thật đấy. Em còn chưa kịp ngồi nóng chỗ trong phòng mẹ, chị đã nấu xong rồi. Chị xào món gì vậy?”

Lâm Thư cũng cười gượng: “Món ngon đưa cơm đấy. Lát nữa em phải ăn nhiều vào nhé, buổi chiều còn phải ra đồng làm việc.”

Nghe xong, Triệu Linh Linh buông tay Lâm Thư ra, cười tươi: “Em ra xem thử.” Nói xong chạy thẳng vào nhà chính.

Nhưng khi vừa hí hửng bước tới bàn ăn, nhìn thấy đĩa dưa muối đen ngòm trên bàn, cả người cô ta sụp đổ. Rõ ràng là bị Lâm Thư trêu chọc, cảm giác tủi thân trào lên khiến nước mắt suýt nữa rơi ra.

Lâm Thư cùng vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng vào nhà chính, thấy Triệu Linh Linh đứng ngây ra trước bàn cơm.

Vương Thúy Lan lên tiếng: “Linh Linh, con đứng đó làm gì?”

Triệu Linh Linh quay đầu lại, uất ức nhìn Lâm Thư rồi chỉ tay vào cô mà bật khóc:

“Chị ta lừa con. Rõ ràng nói là nấu món xào. Thế mà trên bàn vẫn chỉ toàn là dưa muối.”

Vừa nói, vợ chồng Triệu Kiến Bình cũng đã bước đến bàn ăn. Trên bàn, chính giữa là một đĩa dưa muối đen sì sì, mấy chiếc bánh ngô nóng hổi và ba bát cháo loãng đến mức chẳng nhìn thấy hạt cơm nào.

Chưa đợi họ hỏi, Lâm Thư đã lên tiếng:

“Đó là dưa muối chị đã xào qua dầu rồi. Bọc vào bánh ngô ăn thơm lắm. Chị đã hứa là sẽ nấu món xào thì nhất định sẽ làm. Chị vừa nếm thử rồi, ngon cực. Không tin, mọi người ăn thử xem.”

Lâm Thư ấn Vương Thúy Lan ngồi xuống ghế, đặt đũa vào tay bà ta. Vốn dĩ Vương Thúy Lan định nói đỡ vài câu cho con gái, nhưng bị Lâm Thư làm một mạch thế này thì lại chẳng mở miệng được.

“Bố, bố cũng ngồi xuống ăn đi.”

Lâm Thư nhét bánh ngô vào tay bố chồng.

Triệu Kiến Bình nhận lấy, nhìn sang Triệu Linh Linh vẫn đứng yên chưa chịu ngồi: